⬅ Trước Tiếp ➡

cô, sau đó hỏi một câụ "Sao em lại ở đây?" Lục Chi nhìn thấy chóp mũi đỏ bừng của anh, cô chỉ vào trung tâm thương mại, nói.
“Ở nhà chán quá nên em ra ngoài đi dạo, nhân tiện ăn luôn bữa trưa, anh có muốn đi ăn với em không?
Tất cả đồng nghiệp của anh đều ở đây à?
Trời đổ tuyết nên đơn vị của anh phải ra ngoài quét tuyết sao?” Giang Ngộ gật đầu, “Đúng vậy, đường đi phải đảm bảo thông thoáng, trời mưa tuyết nên phải ra ngoài quét dọn, tại sao em không mặc thêm quần áo vào.
Thấy cô không đeo khăn quàng cổ, Giang Ngộ cởi khăn quàng cổ của mình ra, sau đó đeo cho cô.
Lục Chi không cần, “Đừng mà, em không cần, một lát nữa trời đỡ tuyết em sẽ bắt taxi quay về, anh còn phải quét tuyết với mọi người nữa mà, anh ở bên ngoài, không cần đưa cho em.” Giang Ngộ không muốn thấy cô không đeo khăn quàng cổ, nên anh cường ngạnh ép buộc cô phải đeo khăn quàng cổ của mình lên.
Được rồi, ông xã của cô đã đeo lên cho cô, cô đành chấp nhận vậy.
Lục Chi mua một ly trà sữa nóng, chỉ để làm ấm tay khi cô đi ra ngoài.
Cô nhìn cái mũi bị lạnh đến đỏ bừng của Giang Ngộ, hỏi anh một câụ “Anh có muốn uống không?
Trà sữa nóng đấy.” Vừa nghe cô nói như vậy, Giang Ngộ liếc nhìn ly trà sữa trong tay của cô, sau đó anh cúi đầu uống một ngụm.
“Rất ngọt.” Lục Chi cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Giang Ngộ vuốt tóc của cô, sau đó quay lại chỗ làm việc, phía sau đang có một đám người đứng ăn dưa .
Ăn dưa hóng chuyện Thời điểm hai người kết hôn, anh không hề mời đồng nghiệp đến tham dự, hơn nữa với chức vị hiện tại của anh, nếu mời mấy người đồng nghiệp hoặc vài người bạn quen biết thì rất dễ bị cho là nhận hối lộ, anh cũng không thể khống chế được quà tặng mà bọn họ gửi đến, cho nên anh không mời đồng nghiệp và mấy người có quen biết đến đám cưới của hai người, nhưng anh vẫn phát kẹo mừng cho bọn họ.
Lục Chi nghe được anh quay lại giải thích mọi người, “Đó là vợ của tôi.” Lục Chi ngượng đến đỏ mặt, cô lên tiếng chào hỏi sau đó rời đi.
Suy nghĩ đi suy nghĩ lại, cô quyết định hỏi Giang Ngộ địa chỉ và số người trong đơn vị, để gửi trà sữa nóng cho tất cả mọi người.
Cô đã mua cho Giang Ngộ rất nhiều thứ, còn đặt cả cháo bát bảo cho anh.
Thời điểm Giang Ngộ và các đồng nghiệp quét tuyết xong trở về, vừa nhìn thấy bát cháo bát bảo của cô, anh không khỏi dở khóc dở cười.
Bữa trưa hôm nay Giang Ngộ cũng ăn không nhiều lắm, đúng lúc có bát cháo bát bảo này để ngăn đói bụng, bát cháo này thật sự rất lớn, mặc dù bụng của người đàn ông tương đối to, nhưng cũng không thể ăn được hết bát cháo này.
Sau khi ăn xong bát cháo bát bảo đó, Giang Ngộ liền chụp một bức ảnh gửi cho Lục Chi, để nói với cô rằng anh đã ăn xong rồi.
Lục Chi vừa về đến nhà đã nhìn thấy tin nhắn Wechat của Giang Ngộ, cô đỏ mặt ngồi xuống ghế sô pha, sau đó cởi chiếc khăn quàng cổ mà Giang Ngộ đeo giúp mình ra, chiếc khăn quàng cổ này có màu đen, hình như trên này vẫn còn lưu lại mùi hương của anh.
Lục Chi ngửi ngửi một chút, cô cảm thấy mình đúng là một tên biến thái.
Mùi hương của anh cũng thơm quá đi.
Cô có cảm giác mình rất thích Giang


⬅ Trước Tiếp ➡