Chương 13
Ngộ, cô biết hai người kết hôn là nhờ bên họ hàng giới thiệu, Giang Ngộ cũng biết chuyện này, nhưng cô vẫn có cảm giác mình bị trêu chọc đến động tâm.
Nhưng đối với kiểu đàn ông như Giang Ngộ, có lẽ hiếm lắm mới có một cô gái không động tâm với anh, có phải không?
Lục Chi bắt đầu cảm thấy mấy lời mà cô bạn thân của mình nói rất có lý, anh ưu tú như vậy mà lại chưa có bạn gái, có lẽ trước kia anh từng bị người khác lừa dối tình cảm thật, vì vậy nên hiện tại anh mới tạm chấp nhận kết hôn cùng với cô.
Lục Chi tò mò lục tung đồ đạc trong nhà, nhưng cô không tìm thấy một manh mối gì liên quan đến người yêu cũ của anh, có lẽ là do anh đã từ bỏ, không giữ lại thứ gì liên quan đến bạn gái cũ đâu, đúng không?
...
Hôm nay Giang Ngộ đi làm về rất đúng giờ, Lục Chi cũng đã chuẩn bị xong bữa tối, cô thấy trên tay của anh còn cầm theo thứ gì đó, liền tò mò hỏi anh "Sao anh còn mua nhiều đồ như vậy để làm cái gì?" Giang Ngộ bất đắc dĩ nhìn cô, "Không phải ngày mai em định về nhà bố mẹ hay sao, anh đi mua một ít quà cho bố mẹ vợ.” Vừa nghe thấy những lời mà anh nói, Lục Chi mới kịp phản ứng lại, cô cũng thật là, sao lại quên mất chuyện quan trọng đến như vậy.
Bọn họ đã kết hôn được hai ngày, ngày thứ ba bắt buộc phải quay về nhà ba mẹ đẻ của cô để ăn một bữa cơm.
Giang Ngộ đã hiểu quá rõ chuyện này.
Lục Chi kêu anh đi rửa tay ăn cơm, Giang Ngộ rửa tay xong thì ngồi vào bàn ăn, nhìn thấy Lục Chi cũng ngồi xuống, anh liền hỏi cô.
“Em đã đăng ký thi công chức chưa vậy?” Lục Chi trả lời lại, “Em đã báo danh rồi, cuộc thi sẽ diễn ra vào tháng sau, thi như vậy có khó không anh?
Em nghe nói rất nhiều người ở bên này không trúng tuyển, không biết em có vào được đó hay không nữa?” Lục Từ nói tiếp, “Chỉ có ba người trúng tuyển, người ta sẽ chọn ba người đã ghi danh đứng đầu ở mỗi địa phương, cơ hội vẫn khá là lớn đấy.” Chức vị này của anh không có liên quan trực tiếp đến bên cục thuế quốc gia, tại sao anh lại biết có bao nhiêu người trúng tuyển vậy?
Kỳ thi công chức của bên họ diễn ra vào tháng ba, nói chung là mỗi tỉnh đều có tỉ lệ trúng tuyển khác nhau, nhưng số lượng trúng tuyển ở mỗi địa phương đều được xét dựa vào nhân số cần tuyển, đây là anh đi hỏi giúp cô hay sao?
Lục Chi ngượng ngùng hỏi anh, “Anh đã đi hỏi người khác giúp em sao?” Giang Ngộ vuốt tóc của cô, mở miệng đánh vỡ băn khoăn trong lòng cô.
“Trước kia anh có nghe em nói em muốn thi công chức để tham gia vào cục thuế quốc gia nên anh đã để mắt giúp em.
Hôm trước lúc đi ăn tối, đúng lúc gặp được người quen nên anh tiện hỏi luôn.” Vừa nghe được những lời này của anh, Lục Chi liền gắp cho anh một cái đùi gà, cô có cảm giác anh đã chấp nhận để chuyện của cô ở trong lòng rồi đó nha.
Cô còn tưởng rằng anh sẽ không nhúng tay vào mấy việc này.
Đang ăn cơm thì Lục Chi lại nghĩ đến số bao lì xì đỏ mà cô đã bóc ngày hôm qua, cô hỏi anh.
“Đúng rồi, Giang Ngộ, số phong bao lì xì kia phải xử lý như thế nào đây?
Làm một cái thẻ phục vụ chi tiêu trong