⬅ Trước Tiếp ➡
Diệp Phi Mặc chắc chắn là người đàn ông có máu cực đoan, anh nhìn vào Ôn Noãn đang giãy giụa dưới biển, biết rằng chỉ có một miếng gỗ nỗi duy nhất là anh, nhưng anh không thò tay ra, không chỉ không thò tay ra, mà ngược lại một chân đạp cô xuống đáy biển.
"Nếu tôi muốn một xác chết, tôi trực tiếp đến nhà xác để lấy nó. Tôi không cần phải chi tiền để mua nó. Tôi đếm tới ba, nếu cô còn chưa quyết định, game over!” Đôi mắt sâu thẳm của Diệp Phi Mặc lạnh lùng nhìn cô.
- Ôn Noãn nổi loạn.
"Một!"
Ôn Noãn biết rõ rằng anh nói ra được làm được, mà không cần tiếp xúc quá nhiều. Cô hiểu sâu sắc về sự lạnh lùng của anh. Luận về thủ đoạn, cô không thắng nỗi Diệp Phi Mặc, nếu chơi không thắng, thì là bị chơi.
"Hai!"
Ôn Noãn nghiêng về phía trước trước khi anh đếm ba, cô định hôn lên môi anh, nhưng Diệp Phi Mặc quay mặt đi, đôi mô của Ôn Noãn rơi xuống má anh.
Cô không biết tại sao anh lại tránh đi, chỉ nhìn anh, đôi mắt của Diệp Phi Mặc tĩnh mịch và lạnh lẽo, bầu không khí dịu xuống một lúc. Vì tư thế, cả người ngồi trên đùi anh, để tránh mình không bị tụt xuống, cô không thể không vịn cổ anh.
Không khí mơ hồ.
Không khí đang dâng lên, thở sát vào nhau, hai cặp mắt đẹp đang nhìn nhau, đôi mắt như bị xoắn trong không khí, một người lạnh, người kia Ôn Noãn.
Dáng dấp anh đúng là quá thu hút.
Làn da đẹp và trắng nõn, đôi mắt sâu và lạnh, độ cong của đôi môi hoàn hảo, chiếc mũi cao, lông mi vừa dài vừa thu hút, Ôn Noãn không bao giờ biết được rằng khi nhìn người đàn ông này ở cự ly gần, lại thấy được vẻ đẹp làm rung động lòng người này.
Có quá nhiều thứ trong mắt anh, kết hợp thành một sự quyến rũ hấp dẫn. Một khi va phải ánh mắt anh, dường như sẽ bị nhấn chìm xuống, toàn bộ con người bị anh mê hoặc.
Ma xui quỷ khiến, Ôn Noãn tiến tới gần anh, định hôn lên môi anh lần nữa.
Đôi môi của anh đúng là khiến người ta muốn phạm tội, điều này không liên quan gì đến tình yêu, nó chỉ mê hoặc người ta muốn phạm tội.
Không thể diễn tả được sức hút phức tạp phát ra từ trên người Diệp Phi Mặc được, có một từ để mô tả nó, sự cám dỗ của khổ hạnh, biết rằng đó là điều cấm kỵ, nhưng mọi người muốn thử, đây là sự quyến rũ và đe dọa của người đàn ông này.
Diệp Phi Mặc một lần nữa nhìn đi chỗ khác
Ôn Noãn nhất định không biết, Diệp Phi Mặc có vô số người tình, có thể lấp đầy toàn bộ con phố trung tâm. Nhưng nhiều năm như vậy, anh không bao giờ cho phép người khác chạm vào môi mình, đây giống như là đàn ông Diệp gia dở hơi.
Chỉ có "cô" ... và Ôn Noãn là ngoại lệ.
Đêm đó, anh đang trong tâm trạng tồi tệ, nghĩ rằng cô là một món lễ vật từ người khác, anh đâm lao phải theo lao, thật ra nhìn trúng cũng chỉ có gương mặt này.
Ôn Noãn ở trên giường kêu tên người khác, mà anh thì lại không nghĩ cô là người khác.
Một trận đâm lao phải theo lao.
Lần thứ hai hôn cô cũng là một tai nạn, có lẽ đêm qua thẹn quá thành giận, lại mất kiểm soát.
Đôi môi của một người phụ nữ luôn khiến anh cảm thấy bẩn thỉu, ngoại trừ một người.
Ôn Noãn cũng là một ngoại lệ.
Có lẽ vì nó không bẩn, nên anh đã hôn cô lần thứ hai, nhưng có quá nhiều ngoại lệ cho người phụ nữ này.
Nó chỉ là một sự thay thế, ngoại lệ chỉ là một sự thay thế.
Sự cám dỗ cấm kỵ của Diệp Phi Mặc hoàn toàn khiến xương cốt cô phản chủ, cô thực hiện một động tác rất bất ngờ, đưa tay ra ôm lấy khuôn mặt của Diệp Phi Mặc, lấy thế nhanh như chớp hôn lên môi anh.
Nụ hôn rất mạnh mẽ và tàn bạo.
Cô không biết làm thế nào để làm hài lòng một người đàn ông, nhưng chỉ chạm vào môi anh. Đôi mắt anh sâu thẳm và anh dường như chế nhạo điều gì đó, Ôn Noãn nhớ lại trải nghiệm duy nhất của cô khi được anh hôn, dùng môi hôn mút lấy môi anh.
Anh càng không chịu để cô hôn, cô sẽ càng hôn!
- Diệp Phi Mặc tàn nhẫn.
Diệp Phi Mặc là người máu lạnh, dòng máu lạnh này cũng được thể hiện trong tình yêu, Ôn Noãn ở trong lòng ngực anh, ôm mặt anh, mà hôn không có kỹ năng, anh vung tay giận giữ, cố gắng đẩy cô xuống đất.
Những người phụ nữ xung quanh anh luôn vui vẻ và sẽ không chạm vào những điều cấm kị của anh.
Ngay khi cô chạm vào, bàn tay Ôn Noãn đã đặt xuống, dường như cô dự đoán được anh sẽ đẩy cô ra, bàn tay nhỏ bé dịu dàng nắm chặc tay anh, những ngón tay cô đan xen vào tay anh.
Động tác muốn đẩy cô ra của Diệp Phi Mặc hơi dừng lại.
Ôn Noãn hôn lên môi anh, đôi môi anh không lạnh như băng như người của anh, mềm mại và Ôn Noãn, đây là lần đầu tiên cô chủ động hôn người khác, vô cùng lo lắng, trái tim cô đập như sấm, theo đó mà tay cũng siết chặc tay anh hơn.
Anh lặng lẽ nhìn cô, không chủ động hay phản đối, để cô hôn, mút, mà không có miếng kỹ năng, chỉ biết hôn một cách bừa bãi, không có quy tắc nào, người nọ không cử động, cô cũng cảm thấy xấu hổ.
Mở mắt ra một cách nhẹ nhàng, cô nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, lạnh như mặt trăng, không cảm xúc hay nhiệt độ, trái tim Ôn Noãn đập như sấm, lại bị chậu nước lạnh dội xuống.
Cô cũng cảm nhận được sự to gan và cởi mở của mình, Ôn Noãn vô cùng khó chịu. Tại sao cô đột nhiên trở nên nhiệt huyết như vậy? Chết tiệt, tại sao cô không sống trong kỷ nguyên của cuộc kháng chiến chống Nhật Bản, với khẩu súng trường đi lên đảo, dùng sức mạnh to lớn càng quét.
Mà lại sinh ra trong một thời đại yên bình, bị kích thích bởi một người đàn ông tồi, không có kinh nghiệm, không có kỹ năng hôn, tại sao cô lại say mê hôn anh?
Nếu anh cho một chút phản ứng thì tốt, ngược lại anh không nhúc nhích như một khúc gỗ, như nghi ngờ sức hút của cô, sao cô lại khổ thế này? Tuổi trẻ giận dữ, thực sự không phải ai cũng có thể.
Ôn Noãn hối hận, nhận ra rằng hai người đang ở trong một tư thế mơ hồ, cô vịnh vào eo Diệp Phi Mặc đứng lên.
⬅ Trước Tiếp ➡