⬅ Trước Tiếp ➡
"Cô chỉ có thể làm tới trình độ này?" Giọng anh lạnh lùng, ánh mắt có ba phần quỷ khí, giọng nói bảy phần mỉa mai.
Ôn Noãn cắn răng, lấy lòng anh, cô đã hôn anh, còn cần làm gì nữa?
"Nếu cô thậm chí không hiểu làm thế nào để làm hài lòng đàn ông, tôi cần cô làm gì? Phụ nữ giỏi và xinh đẹp hơn cô ở bên ngoài quơ một cái cũng được một bó to.” Diệp Phi Mặc lạnh lùng nói.
Ôn Noãn giận dữ, xem thường người khác cũng có giới hạn thôi chứ, cô cũng làm rồi, hay là muốn cô cởi hết quần áo trong cái phòng văn sáng trưng này?
"Vậy anh đi bắt một bó to tôi xem thử." Ôn Noãn khẽ mỉm cười, mặc dù cô không xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành, nhưng cũng là người đẹp. Bây giờ, vẻ đẹp trong ngành giải trí chủ yếu là vẻ đẹp nhân tạo, còn cô là hoàn toàn tự nhiên, thậm chí còn là một vẻ đẹp thuần khiết. Lúc đầu thi vào ngành diễn xuất, nó đã cởi quần áo và được bao quanh bởi ba mặt, cô là người có kích cỡ ba vòng tỉ lệ vàng.
Đi trên đường phố, trang điểm ngước mặt lên trời mà đi thì 90% cô gái là thua cô, anh đi bắt một bó to lần nữa xem.
"Có vẻ như cô Ôn càng muốn trổ tài miệng lưỡi, nếu như vậy không cần phải nói nữa, cánh cửa đang ở đó, đi thong thả không tiễn." Diệp Phi Mặc cầm bút, lấy một tài liệu và tập trung vào công việc của mình, một cái cũng không nhìn Ôn Noãn.
- Đạt được thỏa thuận.
"Có vẻ như cô Ôn càng muốn trổ tài miệng lưỡi, nếu như vậy không cần phải nói nữa, cánh cửa đang ở đó, đi thong thả không tiễn." Diệp Phi Mặc cầm bút, lấy một tài liệu và tập trung vào công việc của mình, một cái cũng không nhìn Ôn Noãn.
Ôn Noãn đờ đẫn, không thể tin anh lại trở mặt nhanh như vậy.
Rất lâu, anh không nhìn lên, cô cũng không rời đi.
Ôn Noãn đứng bên cạnh anh, nhắm mắt rồi lại mở mắt, vẫn bình tĩnh, nỗi sợ hãi của cô được che đậy bởi một nụ cười, cô bắt đầu mở nút áo, một nút, hai nút...
Cây bút của Diệp Phi Mặc đột nhiên dừng lại, nắm lấy tay cô siết chặt, "Đủ rồi!"
Ôn Noãn không cảm thấy nhẹ nhõm.
Suy nghĩ của Diệp Phi Mặc đặc biệt bất thường, ai biết anh muốn gì
Cô lặng lẽ chờ đợi.
Diệp Phi Mặc đưa điện thoại di động của mình và ra lệnh: "Nhập số của cô vào!"
Ôn Noãn sững sờ, cầm lấy điện thoại di động, điện thoại di động của anh rất đặc biệt, ký hiệu gì cũng không có, cũng không thể biết được đó là thương hiệu nào, nhưng các chức năng rất hoàn chỉnh, phải nói là siêu hoàn chỉnh.
Sau khi nhập số điện thoại và tên của mình, Ôn Noãn mới trả điện thoại lại cho anh.
"Tối nay tới, tôi nghĩ cô biết địa điểm." Diệp Phi Mặc lạnh lùng nói.
Ôn Noãn từ chối, "Tôi phải đợi cho đến khi cha tôi được ra tù trước khi tôi thực hiện lời hứa của mình."
Diệp Phi Mặc ngước mắt lên và cười khẩy, nhíu mày, "Cô Ôn, ý cô là gì?"
"Thì chính là ý anh nghe được.”
"Cô đang nghi ngờ khả năng của tôi?"
"Anh Diệp, anh là người biến thái như vậy, thì ít nhất, tôi muốn chắc chắn rằng mình sẽ không mất người, mà cũng không thiệt lính.” Ôn Noãn lời nói châm chọc, cũng không uyển chuyển một chút, cô xem ra là người bách độc bất xâm.
"Rất tốt!" Lần này, đột nhiên Diệp Phi Mặc không đưa ra bất kỳ điều kiện khắc nghiệt nào. Ôn Noãn nói thẳng, không chút khiêm nhường, mà anh lại nói tốt như vậy, cô ngược lại có chút không quen.
- Diệp Vũ Đồng (1)
Sau khi rời An Ninh quốc tế, Ôn Noãn thở dài một hơi, tất cả dường như chỉ là một giấc mơ. Cô thực sự đạt được thỏa thuận với người đàn ông quỷ dữ này, đồng ý làm người phụ nữ của anh.
Không, là tình nhân.
Cô nhìn lên tòa nhà đối diện An ninh quốc tế là một cửa hàng bách hóa lớn bên ngoài dán một tÔn Noãn phích lớn. Đó là hình ảnh quảng cáo nước hoa Channel mà người đại diện là nữ diện viên nổi tiếng quốc tế Hàn Bích.
Là một nữ diễn viên Trung Quốc, nhưng đã xông ra thánh địa Hollywood, được cả thế giới biết đến, thành tích của Hàn Bích vượt xa tầm với của các nữ diễn viên trong ngành giải trí.
Cô ấy thực sự xinh đẹp.
Cô nhớ rằng khi lần đầu tiên đến buổi thử vai, chuyên gia trang điểm đã trang điểm cho cô và đứng dưới máy quay, đạo diễn thoáng ngây ra và nói, cô có phần giống với Hàn Bích.
Từ thần thái cho đến các đặc điểm trên khuôn mặt, đều có phần giống nhau.
Ôn Noãn tự cười giễu mình, rõ ràng là một chút cũng không giống, trong vòng nghệ thuật đụng mặt quá nhiều. Hàn Bích có một đôi mắt to đẹp, cô lại có một đôi mắt hoa đào, tuy nhiên, một người là mây, một người là bùn.
Đến khi nào cô mới có cơ hội ra mắt?
Bây giờ, đã đồng ý làm tình nhân Diệp Phi Mặc, sau này gia nhập ngành giải trí. Nếu mối quan hệ này bị phơi bày, sợ rằng đó sẽ là một vụ bê bối, với cô...
Đối với danh lợi, cô cũng không tự mình ra vẻ, cũng xem nhẹ bản thân.
Cô cũng muốn trở thành một người phụ nữ kiêu hãnh như Hàn Bích.
Cô thực sự thích diễn xuất, nhưng cô sẽ có cơ hội chứ?
Gõ vào mũi thuyền, nó sẽ tự nhiên đứng thẳng lên. Chuyện sau này để sau này hẵng nói.
*
Vài ngày sau, cha Ôn Noãn được tha bổng, ba mẹ con Ôn gia vừa khóc vừa cười ở tòa. Gia đình bốn người đã khóc cùng nhau và khóc lóc thảm thiết. Gia đình bốn người được đoàn tụ.
⬅ Trước Tiếp ➡