Quý Lăng Âm thấy Bạch Mộng Hàm như vậy, chỉ đành từ bỏ. “Không có. Chúng ta khoảng 9 giờ lên sân nhỉ? Bây giờ vẫn sớm, tớ đi vệ sinh trước, cậu muốn đi cùng không?”
“Tớ không muốn lắm, nhưng vẫn đi cùng cậu vậy. Ngồi một mình ở đây cũng chán.” Nói rồi Bạch Mộng Hàm liền đi theo Quý Lăng Âm ra khỏi phòng nghỉ.
Phòng nghỉ ở đây rất rộng, còn xếp cho họ người phụ trách trang phục và thợ trang điểm. Trước khi Quý Lăng Âm và Bạch Mộng Hàm tới, họ đã chọn xong trang phục thích hợp, cũng đã được hóa trang xong, nên họ cũng không cần người được sắp xếp cho họ.
Họ có trợ lý, nhưng trợ lý cũng chỉ đi theo lúc có hoạt động lớn, hoạt động nhỏ như này đều là họ tự mình tới.
“Hôm nay hình như có rất nhiều người tới, rất nhiều người lúc trước chỉ thấy trên tivi, trên báo. Thật không biết chị Nam dùng cách gì để chúng ta tới đây biểu diễn.”
Bạch Mộng Hàm xuất thân bình thường, cho dù đã làm ca sĩ, nhưng cũng chỉ tiếp xúc với cấp trên, đồng nghiệp trong công ty và cả các fans, chứ chưa từng tham gia hoạt động thương mại như vậy, nên hơi hưng phấn.
Quý Lăng Âm, quét mắt nhìn nhân viên phục vụ nhìn hai người họ bằng ánh mắt sùng bái, nhàn nhạt nói: “Họ cũng chỉ thấy cậu trên báo và tivi.”
Bạch Mộng Hàm cười ha hả nói: “Tớ đâu có thể giống với họ chứ. Tớ chỉ là một ca sĩ nhỏ, những người đó lại đều là những nhân vật rất nổi tiếng. Trời ạ, Tống Vân Phàm đã tới thật, tớ lần đầu gặp người thật đó. Chị Nam quả nhiên không lừa tớ.”
Bạch Mộng Hàm ánh mắt phát sáng nhìn Tống Vân Phàm mặc vest trắng cách đó không xa. Một giây sau, vẻ mặt của cô ta lại càng khoa trương hơn. “Trời ạ, Thẩm Mộc Ngôn cũng tới rồi, anh ấy là nam thần của tớ đó! Tiểu Âm, tớ gặp được Thẩm Mộc Ngôn rồi. Không ngờ hôm nay anh ấy cũng tới đây. Làm sao bây giờ, nghĩ tới lát nữa anh ấy cũng sẽ nghe tớ hát, tớ liền căng thẳng nha!”
Quý Lăng Âm nhìn cô gái nhỏ hô to gọi nhỏ ở bên cạnh, trên đỉnh đầu của cô liền trượt xuống ba đường vạch đen. Cô thật sự không biết Bạch mộc Hàm lại mê trai như vậy.
Cô bị Bạch Mộc Hàm lôi kéo, không còn cách nào cuối cùng đành quay đầu nhìn theo tầm mắt của Bạch Mộng Hàm, lại nhìn thấy cảnh Tư Giác cầm ly rượu, uống rượu cùng Thẩm Mộc Ngôn.
Không biết có phải lỗi giác hay không, cô cảm thấy ánh mắt của Tư Giác lại đang rơi ở trên người của cô, đồng thời ném về phía cô một cái...
Nháy mắt?
Tư Giác này vẫn không đoan chính như năm năm trước.
Thẩm Mộc Ngôn nhìn theo ánh mắt của Tư Giác, nhìn về phía họ. Anh ta nhìn thấy hai cô gái cao gầy, một người mặc lễ phục nhỏ màu đen, một người mặc váy hai dây ngắn màu trắng nhạt.
Một đen một trắng rất hợp mắt.
Bạch Mộng Hàm lúc này càng nắm chặt cánh tay của Quý Lăng Âm. “Trời ơi, anh ấy đang nhìn tớ. Tiểu Âm, anh ấy thế mà lại nhìn tớ.”
Quý Lăng Âm cạn lời, nếu có thể, thì cô thật sự muốn coi như không quen Bạch Mộng Hàm.
360 kế chuồn là thượng sách.
Nhưng lúc Quý Lăng Âm muốn lôi Bạch Mộng Hàm rời khỏi, cánh tay của Quý Lăng Âm đã bị người ta kéo lại.
Sau đó một giọng nam dịu dàng vang lên: “Anh đào nhỏ?”
Hiện giờ gặp lại, tôi nên tưởng nhớ anh thế nào đây?
“Là anh mời họ tới hả?” Trong một góc khuất dưới sân khấu, người đàn ông ngồi trên sofa đơn, cầm ly rượu lắc nhẹ, sau khi nhìn Tư Giác đứng bên cạnh một cái, lại đưa ánh mắt lên trên sân khấu.
Lúc này trên sân khấu, hai cô gái mặc lễ phục một đen một trắng, cầm micro ca hát dưới đèn tụ quang.
Bạch Mộng Hàm mặc váy ngắn màu trắng ngồi đánh dương cầm. Sau khi nhạc dạo đầu vang lên, cô từ từ đứng dậy, bước về phía Quý Lăng Âm ngồi trên ghế đơn phía bên phải.
“Yêu, khi bắt đầu đã là bất đắc dĩ
Em ở nơi xa yên lặng đợi chờ
Chỉ đợi được anh nói rời đi”
Bạch Mộng Hàm hát mở đầu, sau khi cô ta hát xong mấy câu này, ánh mắt liền nhìn về phía Quý Lăng Âm, Quý Lăng Âm lập tức tiếp lời bài hát.
“Tình, tới sâu thẳm chỉ còn bùi ngùi
Anh chưa từng bước về phía em
Nói một câu em là người anh yêu nhất”
Sảnh khách sạn rộng lớn ngoài tiếng hát ngọt ngào của họ, thì không còn bất cứ tiếng gì khác.
Mọi người đều bị tiếng hát của họ lây nhiễm.
Cô gái mặc lễ phục màu đen trên sân khấu lại nhắm mắt hưởng thụ thời khắc này. Cô như quên đi bài hát của tôi, giống như muốn để bài hát này hát vào tận xương tủy.
Nếu nghe kỹ thật ra có thể nghe ra được trong giọng của cô có hơi run.
Vì thời khắc này, trong lòng cô cực kỳ phức tạp.
Hôm nay, người cô không muốn gặp đều đã gặp, Trình Mặc Phảng, Tư Giác, Lâm Uyển Thu, và cả Giang Thiệu Thần gọi cô là anh đào nhỏ.
Vừa rồi lúc Giang Thiệu Thần bắt lấy cánh tay của cô, cả người cô đều run lên, nhưng cuối cùng cô vẫn để lại một câu “Anh nhận nhầm người rồi”, liền cắm đầu bỏ chạy.
Năm năm trước, Giang Thiệu Thần và Tư Giác không phải như nước với lửa sao?
Tại sao hôm nay anh ta lại xuất hiện trong bữa tiệc của nhà họ Tư?
Điều này Quý Lăng Âm nghĩ mãi không thông.
“Chúng ta gặp gỡ thời đẹp nhất
Nhưng lại quên mất yêu thế nào