Lại qua một năm hoa nở hoa tàn
Nỗi nhớ thành tro nhưng chỉ có thể chờ đợi
Anh nói yêu... ...
Nếu cuối cùng chỉ có thể chia xa
Em thà rằng không yêu”
“... ...”
Bài đã hết, ý vẫn còn.
Lúc bốn phía vang lên tiếng vỗ tay, nếu Bạch Mộng Hàm không dắt tay của cô bước về phía trước hai bước, ý bảo cô cúi cảm ơn, thì cô suýt nữa quên mất cả màn cảm ơn cuối cùng.
Bài hát này là cô tự viết cho mình.
Cô lúc trẻ không hiểu yêu thế nào, lúc đầu cô mượn danh nghĩa của Giang Thiệu Thần, chỉ vì không để cho người khác phát hiện người cô thích thực ra là Trình Mặc Phảng.
Sau này, ông nói nói với cô, hai nhà họ Trình và họ Tô có hôn ước. Di nguyện trước khi mất của ông Trình Mặc Phảng chính là muốn Trình Mặc Phảng lấy cô.
Cô nhanh chóng vui mừng, nhưng lại không ngờ Trình Mặc Phảng lấy cô chỉ là để hoàn thành di nguyện của ông.
Trong thời gian một năm cô kết hôn cùng anh, cô chịu đủ tủi nhục. Cho nên sau khi ông cô mất, cô đã chọn ly hôn.
Trình Mặc Phảng, hiện giờ gặp lại, tôi nên tưởng nhớ anh thế nào đây?
Nên cười, hay nên khóc?
Sau khi kết thúc bài hát, Quý Lăng Âm ra khỏi khách sạn trước khi người giúp việc tới mời họ đi gặp Tư Giác.
“Tiểu Âm, chúng ta cứ vậy mà đi à? Có cần nói một tiếng với họ không?” Trước khi lên diễn đã có người nói với họ, sau khi kết thúc có tiệc rượu, có người muốn gặp họ, bảo họ rời đi sau.
Quý Lăng Âm sửng sốt, tìm không ra lời để đáp lại Bạch Mộng Hàm.
Vừa rồi nhìn ánh mắt của Tư Giác, cô đã đoán được là anh ta mời họ tới.
Nhưng tại sao anh ta lại làm như vậy, thì Quý Lăng Âm đoán không ra.
“Tớ thấy không được thoải mái. Hay là tớ đi trước, bảo tài xế ở đây đợi cậu?” Quý Lăng Âm không muốn Bạch Mộng Hàm biết chuyện của cô, nhưng lại cảm thấy kéo Bạch Mộng Hàm rời đi như vậy quả thật không được tốt lắm.
Dù sao Bạch Mộng Hàm đã nói muốn tìm ảnh đế chụp ảnh chung, hơn nữa đối với tổ của họ, thì đây cũng là một cơ hội rất hiếm có. Bữa tiệc lát nữa chắc chắn sẽ có rất nhiều người mà Bạch Mộng Hàm muốn gặp.
Nhưng nếu không dẫn Bạch Mộng Hàm đi, để cô ta ở lại, nhóm Tư Giác chắc cũng sẽ hỏi một số vấn đề có liên quan tới cô.
“Nếu cậu thấy không khỏe, vậy chúng ta về trước thôi. Chắc họ cũng sẽ không để ý việc chúng ta rời đi hay ở lại đâu.” Bạch Mộng Hàm nói rồi liền kéo tay Quý Lăng Âm đi ra ngoài.
Quý Lăng Âm biết Bạch Mộng Hàm sẽ không vì chút chuyện nhỏ như vậy mà mặc kệ cô.
“Anh đào nhỏ.” Lúc hai người đang đi về phía bãi đỗ xe ở bên ngoài, phía sau lại vang lên tiếng của Giang Thiệu Thần lần nữa.
Cô hại Giang Thiệu Thần?
Quý Lăng Âm không ngờ Giang Thiệu Thần sẽ đuổi theo, nhất thời không biết phải ứng phó thế nào.
Bạch Mộng Hàm quay đầu nhìn Giang Thiệu Thần, nhỏ giọng hỏi Quý Lăng Âm: “Tiểu Âm, có phải anh ta quen cậu không? Người vừa nãy ở trong kia bắt lấy cậu là anh ta nhỉ?”
Khả năng nhớ mặt của Bạch Mộng Hàm rất tốt, người gặp một lần đều nhớ được, nhất là trai đẹp.
Vậy nên cho dù là dưới ánh sáng không rõ ràng, nhưng Bạch Mộng Hàm vẫn nhận ra người phía sau kia chính là người đàn ông vừa rồi đã kéo tay của Quý Lăng Âm.
Quý Lăng Âm sửng sốt vài giây mới bình tĩnh lại, nhàn nhạt nói câu “không quen”, sau đó cô bước nhanh thêm đi về phía bãi đỗ xe.
Giang Thiệu Thần không cam lòng, sải bước đuổi theo Quý Lăng Âm, rồi kéo cơ thể của cô vào trong lòng anh ta, vừa căng thẳng lại vui mừng nói: “Anh đào nhỏ, anh biết em chính là anh đào nhỏ, em chưa chết, có đúng không?”
Đột nhiên bị ôm ấp khiến Quý Lăng Âm cứng đờ.
Lúc cô muốn giơ tay đẩy Giang Thiệu Thần ra, một bàn tay đã kéo cô và Giang Thiệu Thần ra trước cô một bước.
Quý Lăng Âm bị Lâm Uyển Thu kéo, suýt nữa thì ngã xuống đất.
Cũng may Bạch Mộng Hàm nhanh tay lẹ mắt đỡ được Quý Lăng Âm.
Chưa đợi Quý Lăng Âm hoàn hồn, giọng nói sắc bén đã từ trong miệng Lâm Uyển Thu truyền tới. “Giang Thiệu Thần, anh có thấy mất mặt không? Chân trước vừa bảo đến với em, chân sau lại ôm ôm ấp ấp với người phụ nữ khác. Anh tưởng cô ta là Tô Anh hả? Tô Anh đã chết từ lâu rồi, nói không chừng cô ta chỉ là chỉnh hình rồi thành cái bộ dạng hồ ly này.”
“Anh thấy người trông giống Tô Anh xuất hiện, chẳng lẽ không cảm thấy buồn nôn à? Năm đó là cô ta nói thích anh, nháy mắt lại gả cho Trình Mặc Phảng. Anh đừng có quên, là cô ta hại anh, còn hại chị em phải nằm viện hôn mê năm năm không tỉnh.”
Cô hại Giang Thiệu Thần?
Còn hại chị cô ta nằm viện năm năm?
Sao cô không biết mình có bản lĩnh như vậy nhỉ?
“Đủ rồi.” Giang Thiệu Thần quát một tiếng. Anh ta lạnh lùng nhìn Lâm Uyển Thu, trên mặt không có chút độ ấm nào.
Không khí nháy mắt yên tĩnh lại.