⬅ Trước Tiếp ➡
"Trong người tôi không hề có chút khó chịu nào, cho nên không cần thiết phải nằm viện." Quý Lăng Âm đưa mắt nhìn bàn tay với những khớp ngón tay rõ ràng đang đặt trên tay mình, vùng vẫy muốn rút tay ra.
Cô ghét bệnh viện, ghét mùi của thuốc sát trùng trong bệnh viện.
Cô vĩnh viễn cũng không thể quên được chuyện mình đã từng cô độc chờ đợi trong bệnh viện suốt năm tháng trời.
Trình Mặc Phảng vươn tay nhấn chuông: "Có phải nằm ở đây không không phải cô nói là được. Chờ bác sĩ tới kiểm tra xong rồi nói."
Khuôn mặt anh vẫn lạnh lùng như cũ, giọng điệu có khá hơn một chút, nhưng so với vẻ dịu dàng vừa rồi khi đang nói chuyện điện thoại thì quả là khác nhau một trời một vực.
Tất nhiên, Quý Lăng Âm cũng chẳng trông chờ anh sẽ dịu dàng với mình.
Dùng từ dịu dàng áp đặt lên người anh ta đúng là chuyện hoang tưởng. Mà những lời nói dịu dàng và nụ cười của anh vừa rồi cũng chỉ như phù dung sớm nở tối tàn mà thôi.
Quý Lăng Âm dùng hết sức lực đẩy tay Trình Mặc Phảng ra: "Cơ thể tôi đương nhiên là do tôi chịu trách nhiệm. Còn nữa, tôi không phải là Tô Anh, tôi là Quý Lăng Âm. Mặc dù anh Trình đã tốt bụng đưa tôi đến bệnh viện, nhưng mà tôi không quen biết anh Trình, anh không thể quyết định việc tôi đi hay ở lại."
Ánh mắt Trình Mặc Phảng trở nên lạnh lẽo, ánh mắt nhìn cô cũng không tự chủ được mà trở nên phức tạp.
Cô nói tên cô không phải là Tô Anh, mà là Quý Lăng Âm.
Trên thế giới này có hai người giống nhau đến vậy sao?
Trừ phi là song sinh.
Nhưng anh biết rõ, Tô Anh không hề có chị em song sinh.
"Các người biết tôi là ai không? Dám ngăn cản tôi sao, cút hết đi cho tôi, ông đây muốn đi vào." Trình Mặc Phảng và Quý Lăng Âm đang lúng túng nhìn nhau thì ngoài cửa truyền đến tiếng ồn ào.
"Người đang nằm bên trong là em gái tôi, các người mà không tránh ra thì đừng có trách tôi không khách sáo." Quý Lăng Âm nghe đã biết đây là giọng của Ân Ngao.
Trình Mặc Phảng rời khỏi giường bệnh đi ra bên ngoài: "Có chuyện gì?" Anh đi tới cửa, quay ra hỏi vệ sĩ bên ngoài.
Khi đến đây, anh phát hiện có phóng viên lén bám theo, cho nên anh mới kêu trợ lý gọi vệ sĩ tới.
Đi đến cửa, thấy người tới là Ân Ngao, Trình Mặc Phảng cau mày, sau đó ra hiệu kêu mấy người vệ sĩ tránh ra.
Vệ sĩ lễ phép nhường đường, Ân Ngao liền vọt tới túm cổ áo anh: "Là anh?"
"Trình Mặc Phảng, chẳng lẽ anh còn muốn hại chết Tô Anh thứ hai sao?" Dứt lời, Ân Ngao liền vung nắm đấm về phía đầu Trình Mặc Phảng.
Tình huống này khiến các bác sĩ, y tá và vệ sĩ ngoài cửa đều sửng sốt đến ngây người.
Đương Nhiên, Trình Mặc Phảng cũng không để yên cho Ân Ngao đánh. Anh giơ tay chặn nắm đấm của Ân Ngao, vặn tay một cái. Ân Ngao bị Trình Mặc Phảng đẩy vào vách tường, suýt nữa thì đứng không vững.
Trình Mặc Phảng từng trải qua quá trình rèn luyện thể chất nghiêm ngặt. Nếu không phải Ân Ngao cũng có chút bản lĩnh, phỏng chừng anh ta đã bị Trình Mặc Phảng ném sấp xuống đất rồi.
"Ân Ngao." Quý Lăng Âm khàn khàn giọng gọi một tiếng.
"Về chuyện Tô Anh, năm năm trước anh đã trút giận rồi, hôm nay anh không có tư cách ra tay lần nữa." Giọng Trình Mặc Phảng rất lạnh, ánh mắt anh nhìn Ân Ngao cũng vô cùng lạnh lẽo.
Nhưng thực ra trong lòng anh lại đang nghĩ lại lời Ân Ngao vừa nói.
Tô Anh thứ hai?
Anh hiển nhiên không hiểu những lời này của Ân Ngao là có ý gì.
Tôi là người thân duy nhất của cô ấy
"Anh Tử, em có sao không?" Ân Ngao chạy đến bên giường Quý Lăng Âm, cầm lấy tay cô kiểm tra một lượt.
"Em không sao." Quý Lăng Âm ngẩng đầu cho anh ta một ánh mắt không có chuyện gì. Nhưng cô sờ lên đầu mình mới phát hiện ra đầu mình bị quấn một lớp băng vải.
Khó trách sau khi tỉnh dậy cô thấy hơi choáng váng.
"Tên khốn nào đụng vào em hả?" Ân Ngao quay đầu liếc mắt nhìn Trình Mặc Phảng đang đứng ở cửa.
Quý Lăng Âm lắc đầu: "Em cũng không biết. Khi em tỉnh lại thì đã ở đây rồi.”
Thực ra Quý Lăng Âm cũng đoán được rồi. Ngay trước khi cô ngất xỉu một giây, dường như cô đã nhìn thấy người đang bước về phía mình, là Trình Mặc Phảng. Lúc đó cô còn tưởng rằng mình đang nằm mơ.
Không ngờ lại là thật.
"Trước tiên vào xem bệnh nhân đã." Bác sĩ nghe Trình Mặc Phảng nói xong mới cầm dụng cụ đi vào phòng bệnh.
"Anh Ân, có thể để tôi kiểm tra sơ qua cho bệnh nhân trước được không?"
Ở Lạc Thành, tiếng tăm của Trình Mặc Phảng và Ân Ngao ngang nhau, những người quen biết Trình Mặc Phảng cơ bản đều biết Ân Ngao.
Người xưng bá ở Lạc Thành chính là Trình Mặc Phảng, anh nổi tiếng với những chiến tích trên thương trường. Ác bá còn lại ở Lạc Thành là Ân Ngao, anh ta nổi tiếng với việc giành phụ nữ.
Ngày nào cũng liên tục có scandal, tiếng xấu vô công rồi nghề khiến anh ta cũng coi như một người có tiếng ở Lạc Thành. Đương nhiên, anh ta cũng dựa vào tập đoàn giàu có của gia tộc mình.
Ân Ngao nghe bác sĩ nói thế thì đứng tránh ra.
"Kiểm tra cho tốt vào. Nếu Tiểu Âm nhà tôi mà thiếu một sợi tóc, tất cả các người cũng đừng mong được sống yên ổn." Lúc nói câu này, mặc dù Ân Ngao nhìn vào bác sĩ,  thực ra anh ta nói là để cho Trình Mặc Phảng nghe. Ai bảo anh là đầu sỏ gây ra chuyện.
"Ân Ngao, em không sao, anh đừng ầm ĩ." Quý Lăng Âm oán trách nói.
⬅ Trước Tiếp ➡