⬅ Trước Tiếp ➡
"Hừ, tốt nhất là không sao. Nếu có chuyện, anh có liều cái mạng già này cũng sẽ không bỏ qua cho gã." Câu này đương nhiên là anh ta nói cho Trình Mặc Phảng nghe.
"Cô gái này hiện tại không có gì đáng ngại, ..."
"Nhưng cái gì?" Ân Ngao nhìn bác sĩ đang đeo ống nghe, giận dữ mắng một tiếng.
Bác sĩ nhìn Quý Lăng Âm một chút, như muốn nói gì đó: "Có phải trước kia cô từng bị thương nặng không?"
Lời nói của bác sĩ khiến Quý Lăng Âm ngẩn người.
Đúng vậy, vụ tai nạn xe bốn năm trước khiến cô suýt mất mạng. Sau khi phẫu thuật xong, cô phải nằm trong bệnh viện tròn năm tháng. Mà con gái của cô, cũng vì vụ tai nạn đó mà chưa kịp nhìn thấy thế giới tươi đẹp này đã chết trong bụng cô.
"Anh Tử, trước kia có chuyện gì? Là chuyện khi nào?" Tại sao anh ta lại không biết gì hết?
Trong hai năm đầu tiên ở Zurich, Quý Lăng Âm hầu như rất ít liên hệ với Ân Ngao, cho nên đương nhiên anh ta không biết.
Đối mặt với ánh mắt bức thiết như thế của Ân Ngao, Quý Lăng Âm đảo mắt, hơi áy náy rũ mắt xuống: "Không có."
Dừng một chút, cô lại nhìn về phía bác sĩ: "Bác sĩ, ông cũng đừng khoa trương quá khiến cho bạn tôi lo lắng. Khi nào thì tôi có thể xuất viện?"
"Đừng gấp gáp việc xuất viện, lát nữa chúng tôi làm kiểm tra não bộ một chút, dù sao cô cũng bị đụng vào đầu."
Nói xong, bác sĩ quay sang nói với y tá: "Trước tiên đưa cô gái này đi làm kiểm tra não bộ đã."
"Vâng, thưa bác sĩ Lương."
"Ông nói cho xong chuyện vừa rồi đi." Chờ sau khi Quý Lăng Âm được đẩy ra khỏi phòng bệnh, Ân Ngao liền túm lấy cánh tay bác sĩ Lương, lạnh giọng nói với ông.
Bác sĩ Lương nhìn Trình Mặc Phảng vẫn luôn đứng ở cửa không nhúc nhích một chút, mới quay đầu nhìn về phía Ân Ngao: "Anh Ân, vẫn nên chờ người thân của bệnh nhân tới rồi nói."
Những lời này khiến mặt Ân Ngao tối sầm lại. Anh ta khó chịu cao giọng nói: "Tôi chính là người thân duy nhất của cô ấy. Có chuyện gì ông cứ nói với tôi."
Bác sĩ Lương ngẩn người, nhưng thấy vẻ mặt Ân Ngao vừa nghiêm túc vừa quan tâm như vậy, ông ta không thể làm gì khác hơn là thỏa hiệp: "Nếu tiện thì đến phòng làm việc của tôi rồi nói."
Những lời này không chỉ khiến Ân Ngao nhíu mày, mà Trình Mặc Phảng đứng ở cửa cũng cau mày lại.
Mà điều khiến trong lòng Trình Mặc Phảng khẽ run lên chính là câu nói "người thân duy nhất" kia.
Anh chưa bao giờ có cảm giác như vậy.
Mặc dù sự xuất hiện của Ân Ngao khiến anh càng thêm nghi ngờ Quý Lăng Âm này rất có thể chính là Tô Anh, nhưng anh lại không cách nào xác định chắc chắn được.
Cô rốt cuộc là ai?
Quan hệ của cô và Ân Ngao là thế nào?
Nếu như cô không phải là Tô Anh, tại sao Ăn Ngao lại lo lắng cho cô như vậy?
Nỗi đau vĩnh viễn.
     “Anh Trình.” Bác sĩ Lương gọi Trình Mặc Phảng trước khi đi ra ngoài, và ra hiệu bằng ánh mắt liệu hai người có muốn ở cùng nhau không.
     Ân Ngao biết bác sĩ đang muốn ám chỉ điều gì, liếc nhìn Trình Mặc Phảng rồi nói: “Không nói với người nhà sao? Tôi là người nhà duy nhất của bệnh nhân.”
     Ân Ngao nhấn mạnh từ “duy nhất”, như thể một lần nữa tuyên bố chủ quyền với Quý Lăng Âm cùng Trình Mặc Phảng.
     Anh ta cũng nói với Trình Mặc Phảng rằng người này không phải là Tô Anh và không liên quan gì đến anh.
     “Tài xế của tôi vô tình đụng phải cô Quý. Tôi đương nhiên có quyền nghe tình trạng của cô ấy. Nếu không, làm sao tôi có thể bồi thường hợp lý?” Trình Mặc Phảng tự nhiên nhướng mắt bắt gặp ánh mắt của Ân Ngao.
     Hai người họ chiều cao không khác biệt lắm, dáng người cũng to lớn giống nhau.
     Ánh mắt hai người nhìn nhau như muốn toé lửa khiến bác sĩ cảm thấy hơi lo lắng.
     “Tôi không cần bồi thường. Ân Ngao tôi đây cũng không thiếu chút tiền ấy. Tôi sẽ thảo luận với tiểu Âm xem có nên tiến hành thủ tục pháp lý hay không”. Bây giờ nếu anh thừa nhận rằng anh đã đụng xe, vấn đề thật dễ dàng.
     "Tôi chỉ bồi thường vì xe của tôi đâm phải cô Quý, nhưng nếu anh Ân phải làm thủ tục pháp lý thì thật là nhàm chán. Rốt cuộc chính cô Quý là người đã phạm luật giao thông, chạy loạn vào đường cái trước.” Mặt Trình Mặc Phảng vẫn bình tĩnh và ánh mắt như mặt hồ yên tĩnh mang theo khí lạnh.
     “Nếu là vậy, anh không cần biết về tình trạng cơ thể của tiểu Âm. Tôi đã nói rằng anh không cần bồi thường.” Sau đó, Ân Ngao trừng mắt với bác sĩ, ra hiệu cho anh ta đi đến văn phòng của mình.
     “Vậy thì anh Trình, tôi đến đó trước.” Bác sĩ Lương bị kẹt ở giữa, cảm thấy có chút không biết phải làm sao. Rốt cuộc cả hai đều là người không thể đắc tội.
     Trình Mặc Phảng không nói với bác sĩ, nhưng dùng đôi mắt thâm thuý nhìn chằm chằm Ân Ngao, nghiêm túc hỏi: “Cô ấy là Tô Anh.” Anh nhớ Ân Ngao vừa gọi cô là Anh Tử.
     Từ khi quen Tô Anh, Ân Ngao đã dùng danh nghĩa bạn thân nhất để ở cạnh cô, và cái tên duy nhất anh gọi cô là "Anh Tử".
     Ân Ngao nhướng mắt, dùng giọng điệu cao ngạo và lạnh lùng trả lời: “Không phải.”
     Nói xong, anh kéo bác sĩ về phía lối đi. Trình Mặc Phảng đương nhiên không cùng đi theo.
     Nhìn Ân Ngao và bác sĩ đã đi xa, Trình Mặc Phảng lấy điện thoại di động trong túi ra, gọi cho trợ lý Tiêu Hàng: “Thông tin tôi nhờ anh kiểm tra ở đâu?”
     “Gửi cho tôi ngay.” Thứ mà anh ấy yêu cầu Tiêu Hàng kiểm tra là thông tin của Quý Lăng Âm.
     Vừa rồi bác sĩ hỏi Quý Lăng Âm có phải cô bị va chạm nghiêm trọng không, Trình Mặc Phảng đương nhiên liên hệ tới vụ tai nạn máy bay 5 năm trước.
     Năm năm trước, một ngày sau khi cưỡng bức Tô Anh, Tô Anh đã bỏ lại thỏa thuận ly hôn đã ký và dọn ra khỏi biệt thự của anh.
⬅ Trước Tiếp ➡