⬅ Trước Tiếp ➡
Huyết Tiên Đạo “Trăm năm hỏi ngắn.”
Có vô số cách kéo dài sinh mạng của Chu Vân Nghiên, cách đơn giản nhất là khi thân xác phàm tục của hắn không thể dùng được nữa thì nàng khắc thêm mười người rối gỗ cho hắn.
Con rối gỗ khắc từ hoa sen đất sẽ mang theo huyết khí, tà sùng bình thường không dám tới gần, rất thích hợp làm thân thể cho hắn.
Độn Địa Hổ ... Thảm ơi là thảm, ngay cả chết rồi mà vẫn phải tiếp tục ở bên phục vụ thụ tinh này.
Tấm trướng được nhấc lên, Huyết Tiên nằm dưới đất ngửa đầu nhìn lại, chỉ thấy Chu Vân Nghiên trở về, rõ ràng áo bào trên người đã chỉnh tề hơn khi nãy nhiềụ
Vừa vén tâm trướng lên, Chu Vân Nghiên lập tức ngửi được mùi ngọt bên trong, giống như túi thơm nữ nhi gia thường đeo, ngọt đến nỗi khiến mũi hắn ngứa ngáy.
Nhưng hắn không thể nào mở tấm trướng ra cho thông thoáng được, sẽ bị binh lính bên ngoài nhìn thấy mất.
Sau khi ánh mắt vừa xẹt qua Huyết Tiên nằm bên trên mặt đất, Chu Vân Nghiên liền trông thấy Độn Địa Hổ đang đứng ở góc xa kia. Con chuột đất to mọng đứng thẳng bằng hai móng vuốt giống hệt con người, nó cũng đang sững sờ nhìn về phía hắn.
Trước khi Chu Vân Nghiên đi vào có nghe Huyết Tiên đang nói chuyện, hắn cho rằng nàng đang tự lẩm bẩm môt mình, hóa ra bên trong trướng còn một sinh vật sống khác.
Buổi sáng từng thấy Huyết Tiên biến thân thành nam tử nên khi hắn thấy con chuột đất có linh tính này, Chu Vân Nghiên đã nghĩ ngay là yêu quái.
Chu Vân Nghiên hắng giọng một cái, khẽ cong gối, chỉ vào chuột đất rồi nói với Huyết Tiên “Bạn... của cô nương à?”
Trông thấy Chu Vân Nghiên ngồi xuống, Huyết Tiên duỗi cánh tay tuyết nắm vạt áo của hắn, dưới ánh mắt khó hiểu của Chu Vân Nghiên, nàng kéo mạnh một cái, cơ thể theo đà đó tiến tới, đầu tựa lên đùi hắn.
Chu Vân Nghiên “... Cô nương à, cái này không hợp lễ nghĩa.”
Chu Vân Nghiên lắm “lễ” thế, nào là phi lễ chớ nhìn, không hợp lễ nghĩa, cứ mở miệng ra là lễ này lễ nọ.
Huyết Tiên “Giữa chàng và ta cần gì lắm lễ thế chứ.”
Chu Vân Nghiên sống đến từng tuổi này vẫn là một nam tử đoan chính, nhưng ngay từ phút giây gặp Huyết Tiên thì mọi nguyên tắc của hắn đều bị nàng vứt lên tận chín tầng mây.
“Hai ta đã động phòng, dựa theo cách làm của nhân gian các chàng thì ta chính là người bên gối, là ý trung nhân của chàng. Có phải chàng muốn chơi xấu không đây?” Huyết Tiên gối lên đùi hắn, ngước mắt hỏi.
Nàng tu hơn ngàn năm, cuối cùng cũng tu thành thân người, có thể chạm vào người sống mà người sống cũng có thể chạm vào nàng, nàng không cần phải nói chuyện một mình, vui biết bao nhiêụ

Lời tác giả
Tác giả Vân Nghiên à, ngươi không thể dạy nàng được đâụ..
Càng ngày càng không thể...
Vốn dĩ Chu Vân Nghiên cũng không phải người nói nhiều, Huyết Tiên lại dám đổi trắng thay đen thế này, làm cứ như đúng rồi vậy, khiến hắn ngu ngơ một hồi lâụ
Tình hình của bọn họ nào có thể xem là động phòng hả?
Không mai mối, không sính lễ, càng không có trưởng bối trong nhà, không phải lưỡng tình tương duyệt cũng chẳng phải môn đăng hộ đối, thậm chí còn vượt qua giới hạn nhân yêu thì sao có thể xem như hôn sự.
Huống chi đêm qua hắn ngủ mê mệt như vậy, chắc chắn là do tinh quái này gây ra.
Nhưng Chu Vân Nghiên hắn không phải hạng người bảo thủ ngu xuẩn mất khôn, dù cho đối phương là yêu tinh hay nhân loại, hắn đều phải chịu trách nhiệm.
“Cô nương không cần...” Chu Vân Nghiên không tài nào lặp lại lời Huyết Tiên nói được, cái gì mà động phòng, ý trung nhân, đây nào phải lời của một cô nương gia chứ?
“Không cần nói những việc này, đương nhiên Vân Nghiên sẽ chịu trách nhiệm với cô nương. Đợi tới lúc đến biên cương, ta sẽ gửi một phong thư cho gia đình, cho cô nương một danh phận.”
Mặc dù Chu Vân Nghiên không biết yêu tinh này có cần hay không, nhưng hắn vẫn phải cho.
⬅ Trước Tiếp ➡