[PATEK PHILIPPE nhất định đang rất mệt tâm, lại có loại người này dùng hàng nhái của hãng bọn họ.]
[Tôi chỉ muốn nói Lê Nhất Ninh cho dù định phồng má giả làm người mập chí ít cũng nên làm cho thật một chút được không, túi của Hermes chưa từng mua thì cũng từng thấy được không, nào có màu này!]
[Ahahahahaha đây là chuyện buồn cười nhất trong ngày hôm nay! ! Để loại phụ nữ này nhanh đi chết đi! Đừng tiếp tục quấn quýt Nguyên Nguyên của bọn tôi nữa!]
[Uhuhuhu Giang phu nhân đồng loạt khóc, con trai của chúng ta coi như là sắp được giải thoát rồi!]
Một đám người đang cười nhạo ở trên weibo.
Trong đó có một số người xem không vào nữa mở miệng nói giúp Lê Nhất Ninh hai câu, cuối cùng cũng bị các fan của anh ta mắng tới mức phải xóa bình luận ngay lập tức.
Nhìn những bình luận này, Lê Nhất Ninh thật sự rất muốn cười.
Một đám người ngay cả nội tình bên trong cũng không biết, giây phút này lại đang cười nhạo mình.
Giản Viên Viên cũng nhìn một cái, bị tức mà cười: “Đám người này……” Giọng điệu của cô rất khéo léo, tìm không được từ nào để hình dung: “Đúng là ngứa mắt khi thấy người ta tốt sao?”
Cô đánh giá Lê Nhất Ninh một cái, ung dung nói: “Lại nói, trông cậu không giống người có tiền sao?”
Lê Nhất Ninh cười duyên: “Có lẽ là không giống thật?”
Giản Viên Viên liếc cô một cái, cười nhạo: “Rõ ràng cả người cậu từ trên xuống dưới đều là khảm kim cương mà! Bọn họ vậy mà nhìn không ra.”
Hai người ngồi ở trong văn phòng trò chuyện không kiêng nể gì cả, hoàn toàn quên còn có một Triệu Yến ở đấy. Cô ta nhìn Lê Nhất Ninh bằng vẻ mặt xám xịt, cơn oán giận bắt đầu bùng lên.
“Lê Nhất Ninh, cô đừng ở đó mà cố làm ra vẻ nữa, mau ký tên vào giấy hủy hợp đồng đi.”
Cô ta cười giễu: “Người cô tìm tới đóng kịch quả thật không tệ, lúc phối hợp với cô ngay cả tôi cũng suýt chút nữa là tin rồi.
Vừa rồi Lê Nhất Ninh gọi cuộc điện thoại đó, nếu không phải trước kia Triệu Yến từng điều tra thân phận của Lê Nhất Ninh, e rằng sẽ bị lừa phỉnh thật.
Còn muốn thu mua công ty của bọn họ? Nằm mơ giữa ban ngày đi, nghĩ vậy, sự mỉa mai trong mắt cô ta càng rõ ràng hơn.
Nghe xong, Lê Nhất Ninh cũng không nổi giận, cô im lặng ngồi ở trên ghế, nhàn nhạt mỉm cười: “Phải không.”
Triệu Yến cười lạnh: “Tôi không có thời gian ở đây dây dưa với cô.” Giọng điệu của cô ta rất tệ, “Hoặc là ký tên ngay cho tôi, hoặc là mau……” Chữ ‘cút’ còn chưa nói ra thì điện thoại của Triệu Yến vang lên.
Sau khi nhìn thấy màn hình hiển thị, trên mặt cô ta chớp mắt đã treo lên nụ cười, vội vàng nhận máy.
“Alo, Vương tổng.”
“Dạ dạ dạ, tôi có thời gian, ngài có chuyện gì cứ việc nói.”
Không biết bên đó đã nói gì mà nụ cười trên mặt Triệu Yến cứng lại, sau mấy giây im lặng bỗng cất cao giọng nói: “Ông nói cái gì? Đừng động Lê Nhất Ninh?”
Cô ta quay đầu, hoảng hốt nhìn về phía cô gái đang ngồi trên ghế mỉm cười với mình, hận không thể cắn vỡ răng.
Sao có thể? !
Trừ phi Lê Nhất Ninh thật sự có bản lĩnh khiến người ta thu mua công ty bọn họ? Cô ấy sao có thể làm được?! Triệu Yến hoàn toàn không dám tin những gì bản thân đã nghe thấy.
Hai phút sau, mặt Triệu Yến giống như tro tàn cúp điện thoại, cô ta nghiến răng nhả ra từng chữ, chất vấn cô: “Rốt cuộc cô là ai?”
Lê Nhất Ninh mỉm cười: “Chị đoán xem?”
Vừa dứt lời, cửa phòng làm việc bị gõ một cái.
Triệu Yến hít sâu một hơi rồi đi mở cửa, ngoài cửa không chỉ có sếp tổng của công ty họ tới mà còn có mấy người đàn ông vận tây trang giày da.
“Vương tổng, những vị này là?”
Người đàn ông dẫn đầu tươi cười, lấy ra một tấm card tự giới thiệu: “Chúng tôi là luật sư của tập đoàn Quân Việt, tới đây để bàn chuyện hủy hợp đồng của đại tiểu thư chúng tôi, thuận tiện nói về vấn đề cổ đông công ty với Vương tổng.”
Lời vừa nói xong, mặt của Triệu Yến tái xanh.
Môi cô ta co rút, run rẩy hỏi: “Là Quân Việt nào?”
Luật sư mỉm cười, kiên nhẫn giải thích: “Có lẽ mọi người đều biết đó là Quân Việt nào, chuyên kinh doanh bất động sản.”
Triệu Yến hít sâu một hơi.
Quân Việt, không chỉ chuyên kinh doanh bất động sản, nó còn liên quan đến rất nhiều ngành nghề như bất động sản khách sạn làng du lịch các loại, tóm lại là đếm không xuể, bất kể là trong cả nước hay là toàn thế giới, nó luôn được xếp ở hàng đầu.
Như vậy cũng thôi đi, càng quan trọng hơn là — — đoàn luật sư của Quân Việt trên quốc tế là uy tín có thừa, một đoàn luật sư này nghiệp vụ còn mạnh hơn cả bốn đại luật sư cộng lại, mà bây giờ đoàn luật sư đó lại hạ mình tới công ty bọn họ bàn chuyện hợp đồng?
Bỗng Triệu Yến nghĩ tới điều gì, mắt trợn to như chuông đồng: “Vậy…… đại thư của các vị……”
Nói xong, luật sư nhàn nhạt cười một cái, giương cằm chỉ Lê Nhất Ninh: “Xin lỗi tiểu thư, bọn tôi đến muộn rồi.”
Lê Nhất Ninh đứng dậy đi về phía cửa, cười dịu dàng nhìn đồng hồ một cái: “Không muộn, chưa đầy hai mươi phút đã tới, cực khổ rồi.”
Cô dừng chốc lát rồi quay đầu nhìn Triệu Yến: “Vậy những chuyện còn lại giao cho mọi người nhé, tôi đi trước đây.”
Luật sư gật đầu: “Tiểu thư yên tâm.”
“Được.”
Lê Nhất Ninh nhìn vẻ mặt như nuốt phải mười mấy con ruồi nhặng của Triệu Yến, khóe môi giương lên thành độ cong đẹp, khẽ giọng nói: “Chị Triệu cố lên nhé, cố gắng thuyết phục đoàn luật sư của tôi ha.”
“…………”
*
“Ha ha ha ha ha ha.” Trong xe, Giản Viên Viên cười vui vẻ không ngớt.