⬅ Trước Tiếp ➡
Cô quay đầu nhìn Lê Nhất Ninh: “Nhìn thấy sắc mặt của Triệu Yến đó không? Thật sự quá buồn cười, mình cảm thấy nếu lúc đó cậu nói thêm một câu nữa thôi có thể chị ta sẽ ngất ngay tại chỗ.”
Lê Nhất Ninh mỉm cười tươi tắn, khóe môi kéo lên thật cao: “Ừm.”
Không biết tại vì sao, ngược người ta như vậy quả thật có hơi vui vẻ.
Cô nghĩ ngợi, ở trong lòng thầm nói một câu với nguyên chủ, trả cho cô một mối thù rồi cô gái ngốc.
“Đúng rồi, tại sao Hoắc Thâm lại cho người của Quân Việt tới?”
Lê Nhất Ninh lắc đầu, nghĩ ngợi rồi nói: “Có lẽ như vậy…… Càng dễ vả mặt hơn?”
Để cho người của Quân Việt ra mặt, cũng đủ khiến cho tất cả mọi người ngã vỡ mắt kính rồi.
Giản Viên Viên gật đầu tán thành, nhịn không được vỗ tay: “Mình không đợi được nữa thật muốn nhìn thấy bộ dạng khom lưng cúi đầu của Triệu Yến đối với cậu.”
Lê Nhất Ninh dở khóc dở cười, giọng điệu nhẹ nhàng thoải mái: “Sắp rồi.”
Cô luôn rất tin tưởng vào hiệu suất làm việc của đám luật sư Quân Việt đó.
Lê Nhất Ninh bỗng dưng lại có chút lo âu.
Hoắc Thâm phối hợp diễn kịch với mình như vậy, cô thật sự không biết nên lấy gì để báo đáp.
Trong tiểu thuyết, Hoắc Thâm là kiểu nhân vật lạnh lùng, hai người kết hôn thương mại. Lúc cô đọc truyện không hề nhìn ra Hoắc Thâm có biểu hiện gì tốt hoặc không tốt đối với nguyên chủ, hai người chính là đôi vợ chồng tương kính như tân, ở trước mặt người lớn thỉnh thoảng còn khoe ân ái với nhau nhưng sau khi nguyên chủ thích phải Giang Nguyên thì màn ân ái này cũng biến mất.
Nhưng có điều khiến cô cảm thấy bất ngờ đó là…… cho dù nguyên chủ đã làm ra những chuyện như vậy, hai người sau khi giải quyết thủ tục ly hôn xong hình như từ đầu tới cuối Hoắc Thâm không làm chuyện gì quá đáng với nguyên chủ cả.
Điều này đúng là kỳ lạ thật.
“Đang nghĩ gì đấy?”
Giản Viên Viên nhìn cô.
Lê Nhất Ninh lắc đầu: “Đang nghĩ tới Hoắc Thâm……” Cô còn chưa nói xong thì Giản Viên Viên đã ‘oa’ lên một tiếng, vui vẻ nói: “Cậu phát hiện ra điểm tốt của Hoắc Thâm rồi?”
“…….”
Cô nghẹn, nhìn Giản Viên Viên bằng vẻ mặt vô tội: “Gì mà cuối cùng cũng phát hiện ra điểm tốt của Hoắc Thâm rồi?”
Giản Viên Viên phân tích cặn kẽ: “Thì là điểm tốt của Hoắc Thâm đấy, trước kia mắt cậu đúng là bị mờ mới đi nhìn trúng Giang Nguyên, tên Giang Nguyên đó vừa nhìn đã biết không phải là người tốt gì rồi, còn có Đồng Nhiễm đó đối xử với cậu dịu dàng như vậy, nếu nói theo mình á, cô gái này chính là một đóa bạch liên hoa.”
Nghe Giản Viên Viên đánh giá hai người đó, Lê Nhất Ninh nhịn cười phụ họa theo: “Phải, cậu nói rất đúng.”
Thật ra lúc cô xem tiểu thuyết thì đã phát hiện rồi, Giang Nguyên thì tạm không bình luận nhưng nhân vật nữ chính này, cô luôn cảm thấy tác giả xử lý không tốt.
Nói cô ta là một tiểu hoa kiên trì cũng không phải, ngoài việc dịu dàng đối xử với mọi người đều rất tốt, cho dù là Lê Nhất Ninh từng đàn áp cô ta.
Lê Nhất Ninh không hiểu, cô đã bị bắt nạt đến vậy rồi mà còn có thể tha thứ lương thiện như vậy sao? Đâu phải là thánh mẫu.
Tóm lại, dù là bây giờ cô đã biến thành Lê Nhất Ninh rồi nhưng vẫn không thích nổi Đồng Nhiễm.
Không nói ra được điểm không tốt của cô ta, nhưng luôn cảm thấy kỳ quái.
Cô nghĩ ngợi một lúc, sau đó lắc đầu: “Bỏ đi, không nghĩ chuyện này nữa, chúng ta đi ăn cơm đi.”
“Được.”
Lê Nhất Ninh và Giản Viên Viên đi tới nhà hàng quen thuộc.
Trong thời gian đợi thức ăn, Lê Nhất Ninh do dự mấy giây cuối cùng vẫn gửi một tin nhắn cho Hoắc Thâm.
*
Ở bên kia, điện thoại của người đang mở họp vang lên, giám đốc đang báo cáo tình hướng ngây người, dừng việc lại.
Công ty bọn họ mở họp, điện thoại của tất cả mọi người đều để chế độ im lặng, trước giờ không có ai dám cài đặt tiếng chuông vang ra, lúc này tất cả mọi người đều vô thức nhìn về phía phát ra tiếng chuông.
Vẻ mặt Hoắc Thâm bình thường, lấy điện thoại tới nghiêng mắt nhìn một cái, sau khi đọc tin nhắn bên trên xong vẻ mặt của anh xảy ra chút biến hóa nho nhỏ nhưng rất nhanh đã được giấu đi không thấy nữa.
Anh cúi đầu, gửi một câu cho Lê Nhất Ninh: [Không cần.]
Lê Nhất Ninh: [Anh giúp tôi một việc lớn như vậy, sau này nếu anh có cần gì cứ việc nói, tôi có thể làm được thì nhất định sẽ làm.]
Hoắc Thâm ngừng chốc lát, lại nghĩ tới một mảnh thảo nguyên xanh thẳm trên đầu mình.
Mặt anh trở nên u ám, nghĩ không hiểu cô vợ thích gây rối này lại muốn làm gì nữa.
Vị giám đốc đang đứng báo cáo hồi hộp trong lòng, lo lắng không yên nhìn vẻ mặt người lãnh đạo thay đổi liên tục.
Anh ta căng thẳng nuốt nước bọt, lúc đang suy nghĩ thì có một giọng nói lạnh lùng xuất hiện: “Nói xong rồi?”
Hoắc Thâm đang lạnh mặt nhìn anh ta.
Vị giám đốc đó ngẩn người, vội vàng nói: “Xin lỗi, tôi tiếp tục.”
Hoắc Thâm buông điện thoại xuống, nhàn nhạt ‘ừ’ một tiếng.
“Cậu xem cái gì mà tập trung vậy?”
Giản Viên Viên liếc cô một cái.
Lê Nhất Ninh ‘a’ một tiếng, khổ não nói: “Mình vừa gửi tin nhắn cho Hoắc Thâm, nói sau này bằng lòng cúc cung tận tụy, cẩn thận chăm sóc anh ấy, anh ấy từ chối mình rồi.”
Giản Viên Viên: “……”
Lê Nhất Ninh chớp đôi mắt to tròn: “Cậu nói xem có phải anh ấy ghét bỏ mình đội mũ xanh cho anh ấy không?”
⬅ Trước Tiếp ➡