Chương 5
Bà chủ?
Ngày hôm qua từ này đối với cô vừa xa lạ vừa xa xôi, nhưng sau khi nghe mấy lần cô đã bắt đầu quen rồi.
Cô hơi gật đầu, giọng nói dịu dàng: “Tôi biết rồi.”
Nói xong, người giúp việc nhìn cô bằng ánh mắt kinh ngạc.
Lê Nhất Ninh làm như không nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của người giúp việc, cúi đầu đi về phía sofa.
Vừa ngồi xuống, cô đã nghe được tiếng mở cửa.
Cô vô thức ngẩng đầu lên vừa vặn đối diện với một đôi mắt lạnh nhạt.
Người đàn ông đứng ở huyền quan mặc áo sơ mi trắng quần tây đen, ăn mặc đơn giản phác họa thân hình thẳng tắp, nhìn lên phía trên gương mặt của người đàn ông, sống mũi cao thẳng đường nét ngũ quan đẹp đẽ, mỗi một nơi đều giống như được điêu khắc thành.
Lúc đối diện với gương mặt điển trai vượt hơn tất cả những gương mặt của các nam minh tinh mà cô từng nhìn thấy này, Lê Nhất Ninh đột nhiên nghĩ tới một trọng điểm.
Ông xã liên hôn của cô là Hoắc Thâm người kế thừa của nhà họ Hoắc, giá trị con người lên tới hàng tỷ, càng quan trọng hơn là — — anh mới là lưu lượng thật sự cao nhất trong giới giải trí, một ảnh đế thuộc phái thực lực lấy được ba tượng vàng cực cao.
Là thần thoại mà đại đa số nghệ sĩ trong giới theo đuổi.
Ban đầu Lê Nhất Ninh cũng sùng bái và thích anh ấy nhưng không có cơ hội tiếp xúc nhiều, ngoại trừ hôm lĩnh chứng có nói hai câu ôn hòa với cô ta ra, thời gian còn lại hầu như đều dùng bộ dạng lạnh nhạt như đối với người giúp việc.
Ờ, ngoại trừ không sai khiến cô ta làm việc ra.
Hai người im lặng nhìn nhau đều không chủ động mở miệng nói chuyện.
Người giúp việc vui vẻ nói: “Ông chủ về rồi.”
Hoắc Thâm gật đầu, giọng nói lạnh nhạt xa cách: “Ừ.”
Lê Nhất Ninh thầm mắng ở trong lòng rằng đúng như trong tiểu thuyết viết, người này quá lạnh lùng. Kiểu người đàn ông lạnh lùng này nếu là người bình thường có thể sẽ chịu đựng không được.
Hoắc Thâm nhìn về phía cô, giọng nói vẫn lạnh nhạt như cũ: “Không ra ngoài?”
Lời này hỏi ra trông giống như lời hai người thường đối thoại với nhau hàng ngày.
Nhưng Lê Nhất Ninh nhớ, trong sách vào lúc này cô ta và Hoắc Thâm đã tách ra hơn nửa năm không gặp mặt rồi.
Trước khi tách ra hai người còn cãi nhau một trận, đương nhiên — — là chỉ có một mình Lê Nhất Ninh nháo còn Hoắc Thâm không hề để ý thói xấu này của cô ta.
Lần cãi nhau đó đã tiến vào tổ quay phim rồi, vừa đi thì đi liền nửa năm.
Lê Nhất Ninh phản ứng lại nhưng không hề nổi nóng giống như nguyên chủ, cô “ừm” một tiếng nhìn về phía anh có phần đồng tình: “Cực khổ rồi.”
Phải kiếm tiền nuôi phòng quần áo đó thật không dễ dàng.