⬅ Trước Tiếp ➡
 
Hoắc Thâm: “…….”
 
Anh khó có lúc sững người một lần, cúi đầu nhìn cô vợ nhỏ khiến người ta khó nắm bắt của mình.
 
Lê Nhất Ninh tránh ánh mắt của anh, đứng dậy nói: “Bữa tối xong chưa?”
 
Người giúp việc vội vàng nói: “Bà chủ và ông chủ đợi một chút, xong ngay đây.”
 
“Được.”
 
Phòng ăn rất lớn, hai người Lê Nhất Ninh và Hoắc Thâm ngồi đối diện nhau, im lặng ăn cơm.
 
Cô nhìn những món ăn bày đầy bàn ăn rất muốn kêu gào hai tiếng: Cuối cùng cô cũng cảm nhận được cái gì gọi là mùi vị của Michelin (*) rồi.
 
Thật là — — Quá! Xá! Ngon!!
 
Lòng Lê Nhất Ninh rộng lớn đột nhiên cảm thấy nếu mỗi ngày đều có thể ăn những món kiểu này thì dù có xuyên thành nữ phụ ác độc cũng cảm thấy xứng đáng, không có gì chịu không được! Cô có thể làm được!!
 
Sau khi ăn tối xong, Lê Nhất Ninh về phòng tắm rửa xem tivi.
 
Cô nằm ở trên chiếc giường rộng ba mét xem tivi đột nhiên nhớ ra một điều quan trọng — — nguyên chủ và ông xã của cô ta hình như không có phân phòng ngủ ? ? !
 
Bởi vì hôm đó lĩnh chứng xong Hoắc Thâm đã đi ngay rồi, sau đó có trở về cũng chỉ ở được nửa ngày thì bị Lê Nhất Ninh nổi nóng đuổi đi.
 
Hai người căn bản chưa từng ngủ cùng nhau càng đừng nói tới chuyện phân phòng ngủ.
 
Trong đầu vừa nhảy ra chuyện này thì cửa phòng bị người ta đẩy ra, trong lúc không kịp đề phòng tầm mắt hai người đã chạm phải nhau.
 
Nhìn thấy người con gái với mái tóc đen nhánh rơi lộn xộn, mặc một bộ đồ ngủ hai dây màu xanh đậm nằm ở trên giường, con ngươi Hoắc Thâm tối đi mấy phần nhanh chóng dời mắt đi: “Tôi lấy chút đồ.”
 
Lê Nhất Ninh: “…….”
 
Cô rề rà ngồi dậy, thuận tay kéo chăn qua quấn chặt bản thân lại.
 
Hoắc Thâm nhìn thấy động tác này của cô, không lên tiếng.
 
Trong phòng im lặng trong chốc lát, Lê Nhất Ninh vừa định đưa ra đề nghị với Hoắc Thâm rằng có muốn sang phòng khác ngủ không thì tiếng chuông điện thoại vang lên, cô không cẩn thận ấn nhận máy, trong chớp mắt trong phòng vang lên giọng nữ xa lạ: “Ninh Ninh mình nghe nói ông xã chết rồi của cậu đã trở về rồi, trong sạch của cậu vẫn còn chứ?”
 
Lê Nhất Ninh: “………….”
 
Cô còn chưa kịp trả lời, người đó đã nói tiếp: “Cậu nhớ phải bảo vệ chính mình! Lần đầu tiên cậu muốn giành cho Giang Nguyên đấy!”
 
 
Chức năng cách âm của điện thoại không được tốt lắm cộng thêm giọng nói cố ý cất cao của người phụ nữ đó, hai câu nói vừa rồi vừa vặn đủ để người đàn ông ở cửa nghe thấy.
Trong gian phòng hơn hai trăm mét vuông rơi vào sự im lặng chết chóc, Lê Nhất Ninh ngay cả hít thở cũng không dám ra sức, mặt cứng đờ không dám nhúc nhích.
 
Người ở đầu bên kia điện thoại không nhận được lời đáp của cô, vội vàng alo hai tiếng: “Ninh Ninh! Cậu có nghe mình nói chuyện không?”
“Người đâu? Đi đâu rồi?”
⬅ Trước Tiếp ➡