"Cô sao lại ở đây?" Lưu Ly Ly vốn nghĩ Ôn Ninh vẫn còn đang trong nhà tù, ngữ khí vô cùng ngạo mạn.
"Cô có thể ở đây, tại sao tôi lại không được?" Ôn Ninh không chút khách khí, tức giận nói lại.
Lưu Ly Ly loại người này cũng có thể tới, cô dựa vào đầu mà không được?
"Cô cho rằng mình vẫn là đại tiểu thư của Ôn gia sao?" Lưu Ly Ly tức giận nói, điều cô ta
không chịu được nhất chính là vẻ mặt bình tĩnh, kiêu ngạo của Ôn Ninh, chỉ là một tù nhân, ngữ khí đâu ra để ra vẻ ta đây với cô ta.
"Có phải hay không không liên quan gì, tôi tới đây mua đồ, mua được là được, còn phải bàn đến thân phận sao?" Quay mặt lại, Ôn Ninh nhìn nhân viên bán hàng đang đứng ở
một bên xem kịch, "Xin lỗi nhé, chiếc váy này là tôi chọn trước, phiền cô bảo bọn họ trả lại cho tôi."
Ôn Ninh vốn không muốn cạnh tranh với người khác, cũng chỉ là một chiếc váy. Nhưng nhìn tự thể hung hăng của Lưu Ly Ly, cô quyết định không tiếp tục nhịn nữa.
"Mua được sao?" Lưu Ly Ly lạnh lùng giễu cợt, Triệu Nhã Lâm cũng nhịn không được cười một tiếng, lại giả bộ hiền lành rộng lượng,
"Nói bậy gì đó, Ninh Ninh, con vừa mới ra tù, lấy đâu ra tiền mua trang phục đắt tiền như này?"
Tấm séc lần trước Ôn Khải Mặc đưa cho đã bị xé rách tại chỗ, nếu Ôn Ninh muốn ở đây ra vẻ, bà ta cũng không ngại khiến cô xấu hổ, nói rõ một chút thân phận hiện tại của cô.
Nhân viên bán hàng còn đang do dự, bởi vì dáng vẻ của Ôn Ninh quá bình tĩnh, cô ta
cũng không dám tùy tiện đắc tội, nhưng, vừa nghe thấy Triệu Nhã Lâm nói cô vừa ra tù, lập tức khuôn mặt thay đổi thái độ.
"Xin lỗi tiểu thư, tôi nhìn thấy hai vị này cầm lên trước, hay là, cô đi sang hàng khác xem xem" Người phụ nữ đã từng ở tù, không dễ trêu chọc cũng không có tiền, vì vậy, nhân viên bán hàng nhiều hơn một chuyện chi
bằng bớt một chuyên", muốn đuổi Ôn Ninh ra ngoài.
"Hóa ra, cửa hàng của các cô còn có quy tắc đuổi khách hàng ra ngoài." Ôn Ninh lạnh lùng nhìn cô ta, cái gì gọi là "mắt chó nhìn người kém", hôm nay cô đã lĩnh hội được rồi.
"Hừ, mua không nổi sao được xem là khách, để con mèo con chó tùy tiện phá hỏng tâm trạng của khách hàng, đó mới là muốn phá sản." Lưu Ly Ly mỉa mai.
Triệu Nhã Lâm nhìn tình hình, nhịn không được cười cười, hòa giải, "Ninh Ninh, bộ trang phục này là chúng ta chọn, như thế này đi, để bồi thường cho con, ta mua cho con bộ khác, coi như bày tỏ thành ý."
"Dì à, con người của dì quá lương thiện rồi!"
Ôn Ninh lạnh lùng nhìn hai người đã diễn kịch trước mặt, trong lòng cười nhạo. Người này mặt đỏ, người kia mặt trắng, ngấm ngầm phối hợp. Không phí lời nữa, Ôn Ninh lấy tấm thẻ đen mà người đàn ông kia đưa cho cô, "Cái này, lẽ nào không mua được đồ ở cửa hàng cô hay sao?"
Sự khinh miệt của nhân viên mua hàng đóng băng, mở to mắt cầm chiếc thẻ lại nhìn chằm chằm nó, tất cả các loại dấu hiệu chống
giả đều ở xung quanh, hoàn toàn là thật! Hơn nữa, đây là thẻ đen giới hạn toàn cầu của Citibank, phí mỗi năm hàng chục vạn, ngay cả khi có tiền cũng chưa chắc có thể có được nó.
Cô ta đã làm ở đây nhiều năm nhiều năm và đây là lần đầu tiên nhìn thấy nó! Lẽ nào, là cô ta nhìn sai rồi, người phụ nữ này thực sự là người giàu có ngầm sao?
Không dám lơ là, thái độ cô ta quay ngoắt 180 độ, lấy trang phục qua, cung kính đưa
bằng hai tay, "Tiểu thư cô có muốn thử trang phục này không?"
Ôn Ninh không nói gì, mắt cô lướt qua nhìn gương mặt xấu hổ của hai người phụ nữ kia, một lúc sau mới lên tiếng, "Cũng được."
"Vậy tôi đưa cô đến phòng thử đồ." - Nhân viên mua hàng dẫn Ôn Ninh đi qua, hai người đi được vài bước , Lưu Ly Ly tức hổn hẳn gọi với theo, "Cô làm sao lại có tấm thẻ đó, nói cho rõ, là lừa lấy trong tay ông già nào mà có?"
Cô chính là kẻ trộm.
Trong lòng Lưu Ly Ly không tin Ôn Ninh có thể sống tốt hơn cô, trong tiềm thức cô nghĩ rằng Ôn Ninh nhất định đã dùng thủ đoạn
đáng xấu hổ nào đó mới có được tấm thẻ này, liền mở miệng công kích cô.
Triệu Nhã Lâm nghe thấy điều này, nhanh chóng "thêm mắm thêm muối", "Nói linh tinh, ông già nào cơ chứ, lừa với không lừa gì, đây là Ninh Ninh tự do yêu đương, chỉ là tuổi tác có hơi lớn một chút thôi."
Ôn Ninh nghe đến đó, đột ngột quay lại, "Cô vừa nói cái gì? Nói lại một lần nữa xem!"
Đôi mắt sắc bén của Ôn Ninh mang theo tức giận không chút che đậy, Lưu Ly Ly nhìn thấy, đột ngột cảm thấy sợ hãi, chỉ là không
muốn tỏ ra sợ hãi trước mặt Ôn Ninh, "Haha, tôi nói sai rồi."
Ôn Ninh nheo mắt nhìn cô ta, Lưu Ly Ly lại. quái gở bổ sung thêm một câu, "Không phải là lừa, mà phải là trộm mới đúng, ông già đó cũng không thể nào không có mắt nhìn, dẫu sao một kẻ từng ngồi tù, học được chút kỹ năng trộm cắp cũng không hiếm lạ chút nào." Nói xong, Lưu Ly Ly cảm thấy lời của bản thân rất chí lý, cô ta giật lấy tấm thẻ trong tay của nhân viên bán hàng, lật nhìn cẩn thận: "Dì à, cô ta chắc chắn không thể có được tấm thẻ giá trị như thế này, thẻ này nhất định là cô ta ăn trộm!"
Triệu Nhã Lâm cũng nhìn qua, mắt đảo qua đảo lại, lập tức kỳ lạ nói: "Ninh Ninh, con làm chuyện gì dì không quản, nhưng mà con lại đi trộm đồ của người ta, dù không thể làm
ngơ không quản được, dẫu sao chúng ta cũng là người một nhà, dì cũng phải "vì nghĩa mà hi sinh tình thân, đúng không?"
Ôn Ninh nhíu mày, nhìn hai con người này mở mắt nói nhảm, "Cô nói tôi trộm đồ, chứng
cứ đâu? Không có chứng cứ đừng có nói bậy, không sợ tung tin đồn nhảm vụ oan người khác sẽ bị bắt vào tù sao?"
"Còn muốn chứng cứ, tấm thẻ này chính là chứng cứ tốt nhất rồi! Giờ tôi báo cảnh sát,
xem cô làm thế nào giải thích với họ!" Lưu Ly Ly lớn giọng, thu hút không ít người vây xung quanh xem, nhân tiên báo cảnh sát.
Lưu Ly Ly ngạo mạn đắc ý nhìn Ôn Ninh, "Bây giờ, cô xong đời rồi!"
Ôn Ninh không giải thích, hành động của cô đoan trang đứng đắn, có gì phải sợ hãi?
Một lát sau, cảnh sát đến, bởi vì số tiền quá lớn, nên đã đưa một số người về đồn thẩm vấn.