⬅ Trước Tiếp ➡
 "Ôn Ninh đúng không, tấm thẻ này của cô  từ đâu mà có?"
"Người khác đưa cho." "Ai đưa cho cô?" "Tôi không biết..."
Việc này muốn Ôn Ninh nói như thế nào?  Là một người đàn ông cứ mỗi nửa đêm đều  muốn vô lễ với cô đưa cho? Cô ngay cả đến  họ tên anh ta là gì, dáng vẻ như thế nào cũng đều không biết! Lời này nghe có vẻ như đang nói dối, nhưng tất cả những câu cô nói đều là sự thật.
"..." Cô trả lời như vậy, cảnh sát chỉ cảm  thấy cô là đang sỉ nhục người làm cảnh sát
nhiều năm như anh ta, "Ôn Ninh, tôi cho cô cơ hội cuối, rốt cuộc từ đầu mà ra, khai báo rõ sẽ được khoan hồng!"
Triệu Nhã Lâm ở bên cạnh lại thêm mắm  thêm muối": "Đồng chí cảnh sát nghe thấy rồi chứ, cô ta trộm đồ đến nói dối cũng không lừa được, anh không biết, ba năm trước cô ta vì phạm tội cố ý giết người mà phải ngồi tù, nhà chúng tôi... người nhà cô ta vì thể phải cắt đứt quan hệ, sau khi cô ta ra ngoài không có bất kì
người thân nào, chiếc thẻ này ngoài trộm ra,  còn có thể từ đâu mà có chứ!"
"Tôi không ăn trộm!" Ôn Ninh lại một lần  nữa nhấn mạnh.
"Không trộm? Không trộm vậy thẻ của mày là lão già nào đưa cho? Mày nói xem mày ngủ với người ta bao nhiêu lần người ta mới đưa cho mày tấm thẻ này? Đồng chí à, cô ta đây nếu như không xem là ăn cắp, cũng xem như là, bán, bán.. dâm nha! Việc phá hoại thuần phong mỹ tục này, anh nhất định phải xử lý!"
"Triệu Nhã Lâm! Bà ngậm máu phun  người, bà tưởng ai ai cũng giống bà muốn dựa vào người có tiền sao?"
 "Mày! Mày ăn nói kiểu gì đấy! Mày đây là phỉ báng, trước mặt cảnh sát, tao sẽ kiện mày!"
"Được rồi! Đều yên lặng hết đi!"
Cảnh sát ngăn hai người họ cãi nhau, "Hai người các người về trước đi, Ôn Ninh, nếu như cô không nói rõ lai lịch của tấm thẻ này, vậy chỉ có thể dựa vào luật pháp định tội danh sở hữu tài sản bất hợp pháp, cô ở đây nghĩ cho kỹ, nghĩ xong rồi thì khai báo trung thực."
 Cảnh sát khép lại bản khẩu cung, trực tiếp còng tay Ôn Ninh lại, đứng dậy rời đi.
Triệu Nhã Lâm dương dương tự đắc đứng dây, đeo túi da cá sấu của bà ta đến trước mặt Ôn Ninh: "Trộm tấm thẻ giá trị như vậy, không biết phải ngồi đây đến bao giờ nha! Ninh Ninh à, con yên tâm, dì nhất định nhờ người trong này, bọn họ nhất định sẽ chăm sóc con "chu đáo".
Ôn Ninh nhớ lại "sự chăm sóc" mà cô đã  nhận ở trong tù, cả người không tự chủ được
mà lạnh ngắt, hai tay nắm chặt trên đầu gối, càng lúc càng siết chặt, hận không thể trực tiếp lấy xương đầu gối mỗi đêm đều đau đớn này ra. Cô đã không đi khiêu khích Ôn gia nữa, nhưng bọn họ vẫn cứ chèn ép người khác! Rốt cuộc bọn họ muốn thế nào? Thực sự muốn ép cô chết mới vừa lòng sao? Ôn Ninh nhìn gương mặt đáng ghét của Triệu Nhã Lâm, từ từ đứng dậy, hận không thể dùng còng tay này giết chết bà ta.
Sự xuất hiện của anh ta chỉ là sự trùng hợp?
Sau đó, cảnh sát liên tiến vào. Điều đầu tiên họ làm khi bước vào là mở khóa còng tay của Ôn Ninh: "Cô có thể đi rồi" Quay sang chỉ vào Triệu Nhã Lâm cùng Lưu Ly Ly: "Hai người lại!"
 Thay vào đó còng tay được công vào tay của Lưu Ly Ly, Triệu Nhã Lâm cùng Lưu Ly Ly đều trợn tròn mắt : "Đồng chí cảnh sát, anh bắt sai người rồi, cô ta là người ăn cắp, chúng tôi, chúng tôi là người báo cáo cho các anh
mà!"
"Có người đã chứng minh cô Ôn Ninh không phải là người lấy trộm chiếc thẻ, cô Lựu Ly Ly đây lại là người phỉ báng người khác, tình tiết nghiêm trọng chúng tôi cần đưa đi xử lý."
Người nào đã tìm bằng chứng cho cô ta? Người có thể tìm cách chứng minh Ôn Ninh không phải là người đánh cắp, có phải là người đàn ông kia không?
Ôn Ninh theo tiềm thức chạy ra ngoài, không để ý đến cuộc cãi vã của Triệu Nhã  Lâm cùng Lưu Ly Ly.
 Trong đồn cảnh sát, vô số người trước mặt, nhưng Ôn Ninh vẫn nhìn thấy bóng dáng cao lớn vừa bước tới cổng. Anh ta mặc một  bộ đồ tây với tấm lưng rộng rãi, rất giống với  dáng người cô đã thấy trong đêm tối!
"Anh đứng lại, đứng lại!"
 Cổ lách qua dòng người, Ôn Ninh đuổi  theo, nhưng cô không thể đuổi kịp vì đám  đông đã chặn cô lại.
Cuối cùng, cô đành phải lấy điện thoại di động ra để gọi cho anh ta.
Rất nhanh điện thoại đã kết nối, trong khoảng khắc đó cô đã thấy người đàn ông đó cũng đang nhận điện thoại!
Quả nhiên là người đàn ông đó!
"Ôn Ninh, sao em có thể ngốc đến vậy? Đi  mua quần áo cũng có thể tự mang mình vào đồn cảnh sát! Để hạng người như những người kia dễ dàng bắt nạt mình?" Giọng nói của người đàn ông phát ra từ điện thoại. Thực sự đã mang đến cho Ôn Ninh một loại cảm giác an tâm mà cô không thể giải thích được.
"Anh là người đã đến đồn cảnh sát để chứng minh tôi vô tội sao?" Cô cầm điện thoại di động, tiếp cận anh từng chút một, trái tim cô đập thình thịch loạn cả lên.
"Còn có thể là ai? Em nghĩ rằng Lục gia sẽ đứng ra giúp em sao? Đừng ngây thơ như vậy, Lục gia sẽ không giúp em đâu? Trên đời này ngoài tôi ra không ai nguyện ý giúp em nhiều lần như vậy đâu!"
Cảm nhận được sự châm chọc trong lời nói của anh, nhưng Ôn Ninh vẫn không thể kìm nén được sự ấm áp ở trong lòng. Cô cố đi về phía anh ta, “Cảm ơn anh, hôm nay đã giúp đỡ tôi. Nếu hôm nay anh không tới, buổi tối hôm nay tôi không thể trở về Lục gia, bọn họ nhất định sẽ không để tôi yên..."
"Hôm nay em thật ngoan. Nếu tối nay em cũng ngoan như vậy thì tôi sẽ rất hài lòng." Người đàn ông nói xong liền cúp điện thoại.
Ôn Ninh nhìn người đàn ông trước cổng cũng vừa cúp điện thoại rồi cất đi. Cô càng chắc chắn người trước mắt chính là anh ta!
Thấy người đàn ông đó định đi, Ôn Ninh vội vã tiến về phía trước, bắt lấy tay áo của anh ta, vòng qua trước mặt anh ta, đến khi nhìn thấy gương mặt ấy cô sững người đến ngây dại.
"Lục Tân Uyên, hóa ra lại là anh?"
 Lục Tân Uyên cau mày khi nhìn thấy Ôn  Ninh: "Tại sao cô lại ở đây?"
"Anh vẫn định chơi trò trốn tìm này à? Rõ ràng là anh đã cứu tôi, bây giờ anh lại giả vời như thế sao! Anh không mệt mỏi khi phải đóng vai hai người sao? Có phải chơi đùa tôi trong lòng bàn tay rất vui đúng không!"
Cơn giận của Ôn Ninh lên đến đỉnh điểm, Lục Tấn Uyên muốn hành hạ cô, tội gì mỗi
đêm lại đến tìm cô, cho dù anh ta trực tiếp  làm khó cô mọi mặt, cô cũng vẫn không có năng lực phản kháng mà!
Khiến cô phải trôi qua những ngày sống  thấp thỏm ở Lục gia, có phải anh ta cảm thấy  rất thú vị phải không? Rất vui đúng không?
Trong khoảng thời gian này, ban ngày cô phải cẩn trọng từng ly từng tí, ban đêm thì lo  lắng sợ hãy. Anh ta rất hưởng thụ phải không?
⬅ Trước Tiếp ➡