⬅ Trước Tiếp ➡
Hóa ra anh ta đã sớm khỏe lại, có lẽ anh  ta đưa cô ra tù để chăm sóc mình chỉ là một âm mưu trong trò đùa của mình, chỉ vì muốn cô bị tra tấn đến sụp đổ, đến điên loạn,!
"Thần kinh!" Lục Tân Uyên gỡ tay của cô ra, cất bước đi vào xe. Ôn Ninh ngăn anh lại và lấy điện giờ lên: "Đừng ngụy biện, anh vừa gọi cho tôi, tôi có bằng chứng!"
 Điện thoại của Lục Tấn Uyên mở ra, ở nhật ký cuộc gọi hiện đầu tiên là cuộc gọi 2 phút trước !
Nhưng ... số điện thoại đó, không phải số của Ôn Ninh...
"Cái này, sao có thể như vậy được!"
"Ôn Ninh, cô quá xem trọng mình rồi đấy. Tôi đến đây để làm việc chứ không phải là cứu cô. Tôi không biết cô ra ngoài bằng cách nào, và cũng không muốn biết. Hơn nữa, cô thực sự nghĩ tôi đến đây để cứu cô sao?"
Nụ cười nhạo báng xuất hiện trên khóe môi của Lục Tân Uyên, anh lấy lại chiếc điện thoại trên tay cô và bỏ đi.
Ôn Ninh đứng đó, chết lặng. Đây thực sự chỉ là trùng hợp thôi sao?
Tôi Thỏa Mãn Anh
Khi cô đang trầm tư suy nghĩ một lúc, Triệu Nhã Lâm đã chạy ra cổng của đồn cảnh sát lắc lắc tay cô: "Ninh Ninh, là dì đã đổ oan cho con, dì xin lỗi con, dì thay mặt Ly Ly xin lỗi con, là dì và Ly Ly làm sai. Chuyện này, con bỏ qua được không, Ly Ly vẫn là một đứa trẻ, nó. vẫn chưa hiểu chuyện. "
Bỏ quan? Chưa hiểu chuyện?
Ôn Ninh đột nhiên ngước mắt lên. Kéo tay ra, khuôn mặt của bà ta giờ tái nhợt, còn có mồ hôi chảy khắp mặt, thoạt nhìn trông rất chật vật, nhưng đôi mắt kia vẫn rất sắc sảo, "Cô ta lớn hơn tôi ba tuổi, cái gì mà còn là một
đứa trẻ. Tại sao bà không nghĩ như thế khi lôi tôi vào đồn cảnh sát?".
Ôn Ninh siết tay thành nắm đấm, cô thực sự khó chịu chỉ hận khi không thể xông lên xe nát gương mặt giả tạo của người đàn bà này.
Ôn Ninh nhìn bộ dạng yếu đuối của Triệu  Nhã Lâm, đôi mắt bà ta đỏ hoe lại, trông thật đáng thương, vì cháu mình mà có thể nhẫn  nhịn làm mọi việc.
Ai thấy bà ta như vậy mà không mềm lòng chứ? Từ nhỏ, cô đã trải qua vô số lần rồi, thật  mệt mỏi.
"Với những lời nói mà mình nói ra, cô ta nên nhận lấy hậu quả. Coi như cho cô ta một  bài học. Bà nên nhớ, có những lời đừng nên
nói lung tung." Sau khi nói xong, Ôn Ninh liền  bắt taxi rồi rời đi.
Triệu Nhã Lâm đứng tại chỗ nghiến răng.  Con nhỏ chết tiệt, không chỉ trèo cao vào Lục gia, mà sau lưng còn có người chống lưng.
Tiện nhân, mày cứ đợi đấy!
Sau một ngày mệt mỏi, Ôn Ninh đã kiệt sức, vừa về đến nhà, cô đã bị Lục Tân Uyên  gọi vào phòng sách.
Gia đình này một già một trẻ có chút chuyện đều gọi lên phòng sách, quả nhiên là người một nhà.
 Ôn Ninh đứng cách bàn làm việc không xa, Lục Tân Uyên sau khi đọc tài liệu thì ngước mắt lên nhìn cô chằm chằm: "Nói đi, tại sao cô lại vào đồn cảnh sát?"
 "Chuyện này có liên quan gì đến ngài Lục  đây vậy?"  
Nếu Lục Tân Uyên không phải người giúp đỡ cô, nói nhiều với anh ta cũng chẳng có ý  nghĩa gì?
"Ôn Ninh, tôi và cô là vợ chồng hợp pháp.  Cô bị bắt vào đồn cảnh sát, nó chẳng khác  nào một cái tát vào mặt tôi. Tôi không quan tâm cô đã làm gì, chịu khổ những gì. Tôi chỉ
cần biết đối phương phải chăng đang đối phó  Lục gia mà thôi."
"Ồ." Ôn Ninh cười khẩy, hay cho một người chồng tổ máu lạnh tàn nhẫn chỉ sống vì lợi ích.
"Đổi phương chỉ đơn thuần muốn đối phó với tôi thôi. Anh quên rồi sao? Chúng ta đã ký  thỏa thuận. Người ngoài không biết quan hệ  vợ chồng của chúng ta, vậy nên việc tôi vào  đồn cảnh sát cũng không phải là cú tát vào mặt anh đâu, Chủ tịch Lục !"
"Thế thì tốt, ra ngoài đi."  Lục Tân Uyên khoát tay. Ôn Ninh xoay người rời đi. Khi cô bước ra khỏi phòng sách,  Lục Tấn Uyên lại nói: "Ôn Ninh, tôi không quan tâm đến việc cô chết hay sống, nhưng nếu cô dám ở bên ngoài làm mất mặt Lục gia, tôi nhất định sẽ không để cô sống yên. "
Ôn Ninh hạ tầm mắt xuống. Người đàn ông này ... đã không phải là người đàn ông ủ ấm cho cô trong những ngày đêm lạnh lẽo,  nghe cô bày tỏ tất cả nữa rồi.
"Tôi biết rồi."  Ôn Ninh đóng cửa, mặt không chút biến đổi mà rời khỏi.
Ôn Ninh trở về phòng. Trong phòng có những túi đồ to nhỏ. Mở ra xem thử thì phát  hiện hóa ra đó là quần áo trong cửa hàng nơi  cô cùng Lưu Ly Ly cãi nhau.
Nhưng cô không mua chúng, làm sao lại có nhiều đồ gửi đến đây vậy?
 Điện thoại lại đổ chuông. Là người đàn ông đó gọi tới: "Tôi đã mua cho em tất cả quần áo trong cửa hàng. Chúng đều vừa với
số đo của em. Thế nào, em thích nó không?  Cô gái ngốc, sau này ra ngoài đừng để chịu  uất ức. Nhỡ kỹ đấy!"
Mắt Ôn Ninh nóng lên, môi run rẩy, cô vô  thức nói ra điều trong lòng mà cô chưa bao
giờ dám nói: "Tối nay lại đến đi, tôi đồng ý với  anh.”
Rất lâu rồi, ngoại trừ người đàn ông này không có ai chịu đứng ra giúp đỡ cô. Những người đó chỉ thích bắt nạt cô, tổn thương cô. Ngoài người đàn ông này, cô không thể tin tưởng ai khác.
Cúp điện thoại, cô lau nước mắt, lại vui vẻ trở lại, cô treo quần áo vào trong tủ quần áo, nhưng khi nhìn thấy món đồ bên trong, cô sửng sốt một lúc.
 Nửa đêm, Ôn Ninh đang ngủ như thường lệ. Lục Tân Uyên còn ở phòng sách xử lý tài liệu. Cô lo lắng đưa tay dưới gối để xác nhận, mới thoáng an tâm hơn một chút.
Bỗng nhiên có ai đó phía sau ôm chặt lấy cô, cô biết rằng là anh ta đến.
"Anh đã đến rồi."
Nhiệt độ của người đàn ông xuyên qua lớp áo ngủ thấm vào cơ thể của cô, nhưng cô không cảm nhận được hơi nóng, mà từ cơ thể đến trái tim đều thấy lạnh.
⬅ Trước Tiếp ➡