Thịnh Tắc Ngạn mỉm cười túm chặt tay cô ả, sờ xuống dưới, cô ả cúi đầu ngại ngùng, chủ động cầm lấy bên dưới rồi vuốt ve. Khi hai người sắp làm trước mặt Lý Nguyên Nguyên, cô bèn gõ lên bàn, tiếng động khiến hai người đang dan díu lập tức bừng tỉnh.
Thịnh Tắc Ngạn đẩy cô gái tɾong lồng ngực ra, anh ta quay đầu nhìn người phụ nữ đứng ở phía kia, còn có dấu son môi trên miệng anh ta khi bọn họ hôn nhau, anh ta xấu hổ giơ tay lau môi đi.
“Nguyên Nguyên, em về rồi à?”
Lý Nguyên Nguyên nhìn người đàn ông đã lâu không gặp, lại nhìn cô gái có vóc dáng xinh đẹp kia, cô siết tay thật chặt làm cho móng tay đâm sâu vào thịt, lòng cô lạnh toát.
“Cô ta là ai vậy?”
Lý Nguyên Nguyên nói, giọng cô khô khốc, sắp không đứng vững vì bụng của cô gái kia đã nhô lên một chút, có thể thấy rõ cô ta đang mang thai. Bọn họ chỉ không gặp nhau chưa tới một tháng, nhưng cánh tay của cô gái nắm lấy tay Thịnh Tắc Ngạn để tuyên bố chủ quyền kia đã mang thai được ít nhất hơn bốn, năm tháng.
Giữa bọn họ, ai phản bội lâu hơn ai.
Thịnh Tắc Ngạn há miệng mãi không nói nên lời, thấy hai mắt Lý Nguyên Nguyên đỏ ửng, lòng anh ta hơi chua chát.
“Xin lỗi Nguyên Nguyên.”
Từ khi học đại học cho đến giờ, tình cảm sáu, bảy năm cuối cùng cũng kết thúc với một câu “xin lỗi”. Nguyên Nguyên cúi đầu không nói gì, hai mắt cay cay muốn khóc.
“Ông xã, nếu đã gặp nhau rồi thì chúng ta đi đi, em bé tɾong bụng em đã đói rồi, còn phải ăn cơm nữa.” Cô gái kia còn đang nắm cánh tay anh làm nũng, hai chữ “tɾong bụng” được nhấn ma͙nh rấtrõ, như đang nhắc nhở chuyện gì đó. Thịnh Tắc Ngạn xấu hổ đẩy cô ta ra một chút nhưng không đẩy được, còn bị ôm chặt hơn.
“Nguyên Nguyên, anh đi trước đây, em… giữ gìn sức khỏe.”
Khi thấy hai mắt Lý Nguyên Nguyên đỏ hoe, anh ta không dám nhìn thẳng vào mắt cô, lúc đi ngang qua cô, anh ta vẫn khẽ nói “xin lỗi em”.
Cánh cửa sau lưng bị mở ra rồi đóng lại, Lý Nguyên Nguyên như kiệt sức, cô ngồi phịch xuống sofa. Ánh nắng trưa rấtấm áp nhưng ngón tay cô lạnh lẽo cứng đờ.
Mãi một lúc lâu sau, chiếc đïện thoại bên cạnh re0 lên, có người nhắn tin cho cô. Nguyên Nguyên cầm lấy đïện thoại, thấy đó là tin nhắn mà Thịnh Tắc Ngạn gửi cho mình.
“Nguyên Nguyên, hôm nay anh tới đây để xem em sống có tốt không, còn nữa, chúng ta chia tay đi, anh xin lỗi em.”