Chỉ một câu ngắn gọn đã kết thúc tình cảm của hai người đều đang phản bội nhaụ
Lúc chạng vạng, Thịnh Chu quay về, anh không tìm được cô tɾong phòng khách, khi anh mở cửa phòng ngủ ra, chỉ ngửi thấy mùi rượu nồng nặc.
Thịnh Chu nhíu mày nhìn người phụ nữ đang dựa vào kính ban công, cửa sổ không đóng chặt để gió lạnh thổi vào, khiến váy cô bay phần phật.
Thịnh Chu đi tới, Lý Nguyên Nguyên nghe được tiếng bước ͼhân thì quay đầu lại, người đàn ông ôm cô vào lòng, anh đóng cánh cửa sau lưng lại. Lý Nguyên Nguyên dựa vào lòng người đàn ông, được bao phủ tɾong hơi ấm.
“Thịnh Chu, anh về rồi.” Nguyên Nguyên kiễng ͼhân hôn bừa lên mặt anh, sờ sờ yết hầu nhô ra.
“Em uống nhiều vậy sao?”
Người đàn ông giữ chặt e0 cô, ấn cô gái đang cựa quậy lung tung lên bàn trang điểm. Anh nắm lấy sau gáy Nguyên Nguyên, bị ép đối mặt với anh, nhìn đôi mắt đen kịt của người đàn ông.
Hai người bọn họ là cha con nên trông hơi giống nhau, lúc trước khi cô hầu hạ người đàn ông này, cô sắp bị chịch đến chết. Trong lúc đê mê mơ màng, cô nhìn anh như thấy được Thịnh Tắc Ngạn.
Người đàn ông mãi mãi không bao giờ làm t̠ình thô bạo với cô, hôm nay anh ta lại ôm một cô gái có vóc dáng nóng bỏng với vẻ mặt phóng đãng, đó là thứ anh chưa từng thấy.
Nguyên Nguyên giạng hai ͼhân ra, cởi dây áo ngủ, kéo áo ngực xuống lộ ra bầu ngực mềm mại. Cô bám vào người anh, vừa dùng nơi giữa hai ͼhân mềm mại cọ lên đùi anh vừa thở dốc phả ra hơi thở nóng bỏng tình sắc dụ dỗ anh.
“Có phải đàn ông các anh đều thí¢h những cô gái dâm đãng không? Thịnh Chu, anh cũng vậy đúng không?”
Cô là người hướng nội, hay xấu hổ, sâu sắc, cũng không thường thể hiện tình yêu và cảm xúc một cách trắng trợn. Lúc cô ở trên giường cũng vậy, cũng xấu hổ với người mình yêu, nhưng chuyện hôm nay gây đả kích khá lớn cho cô.
Nguyên Nguyên vươn tay sờ xuống nơi kia, ma sát vài cái là có thể cảm nhận được gậy thịt đang cứng dần, chọc vào lòng bàn tay cô, cho cảm giác nong nóng.
Thịnh Chu siết chặt e0 nhỏ kéo cô xuống, anh ưỡn e0 đẩy vào âm hộ của cô vài cái. Nguyên Nguyên đau đến nỗi nhíu mày, người đàn ông còn nắm sau gáy cô kéo cô lên, nhìn thẳng vào hai mắt cô.
“Sao vậy? Em thấy buồn à?”
Anh chỉ mới đoán mà đã đúng phóc, Nguyên Nguyên ôm cổ anh, vùi mặt sâu vào hõm cổ rồi thở dài khe khẽ.