⬅ Trước Tiếp ➡
“Hải Tiểu Đường…” Đông Phương Dụ u ám nhìn chằm chằm vào cô, lạnh lùng thốt ra từng chữ: “Tôi thật sự rất muốn bóp chết cô đó!”
Lúc trước muốn, bây giờ cũng muốn!
Cô đúng là có bản lĩnh khiến anh phẫn nộ muốn giết người.
Hải Tiểu Đường có thể cảm nhận được ý giết người lạnh lùng của anh. Đột nhiên cô thấy đau khổ, vì cuộc đời mình thất bại nên cảm thấy đau khổ.
“Đông Phương Dụ, lúc trước là tôi sai rồi, tôi không nên gả cho anh. Chúng ta ly hôn đi, tôi không muốn tiếp tục sai thế này nữa, chúng ta ly hôn có được không?”
Đông Phương Dụ đứng phắt dậy, một chân đá vào ghế!
Hải Tiểu Đường chợt bị anh doạ một phen.
Ánh mắt của người đàn ông lạnh lẽo sắc bén: “Tôi sẽ thành toàn cho cô sớm ngày cút khỏi tầm mắt của tôi! Ngày mai chờ luật sư đến đưa thoả thuận ly hôn cho cô đi!”
Anh nói xong, quay người sải bước lớn đi khỏi.
Hải Tiểu Đường ngơ ngác, cô lập tức hiểu ra ý của anh.
Anh đồng ý ly hôn với cô, ngày mai có thể ly hôn rồi.
Hải Tiểu Đường không nhịn được cười ra tiếng. Cuối cùng, cô cũng giải thoát, sắp thật sự đạt được cuộc sống mới rồi.
Đông Phượng Dụ không nhìn thấy nụ cười vui mừng của cô, nếu không thì thật sự sẽ bóp chết cô mất!
Đông Phượng Dụ rời khỏi bệnh viện, anh phẫn nộ thế này, không thể ở lại đây nữa.
Hải Tiểu Đường gọi điện gọi dì Trương đến, nhờ bà ấy tiẹn thể mang một bộ đồ thoải mái qua đây.
Dì Trương nhanh chóng tới nơi, quan tâm hỏi cô: “Cô chủ, rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy? Sao cô lại bị thương?”
Hải Tiểu Đường cười và nói đơn giản mọi chuyện xảy ra tối qua.
Dì Trương thấy cô có vẻ rất vui mừng, chợt nghĩ ra chuyện gì đó, bà ấy cười hỏi: “Cô chủ, có phải tối qua cậu chủ rất lo cho cô, thấy cô vui mừng thế này.”
“Không phải, không liên quan đến anh ấy.”
Dì Trương bất ngờ: “Vậy tại sao cô lại vui vẻ thế?”
Hải Tiểu Đường chỉ cười mà không trả lời.
Nếu cô nói cho dì Trương biết, cô mừng chuyện cô có thể lập tức ly hôn, chắc dì Trương sẽ nghĩ cô có bệnh.
Sau khi thay đồ, họ định rời khỏi, một y tá đến thông báo: “Bà Đông Phương, cô Lâm phòng bên cạnh đã tỉnh rồi.”
Hải Tiểu Đường gật đầu: “Tôi đi xem thử.”
“Cô chủ, tôi đi cho.” Dì Trương ngăn cô lại: “Chân cô bị thương rồi, tôi thay cô đi hỏi thăm cô ta.”
Hải Tiểu Đường cũng không muốn gặp Lâm Hinh Nhi, cô gật đầu nói: “Được, dì đi đi, nói với cô ấy, hôm qua cảm ơn cô ấy.”
“Được thôi.”
Dì Trương quay người đi sang phòng bên cạnh.
Lâm Hinh Nhi yếu ớt nằm trên giường bệnh, vẻ mặt tái nhợt và yếu ớt.
Giống như em gái Lâm vậy, thấy mà tội nghiệp.
Nghe tiếng bước chân đi tới, đột nhiên cô ta mong chờ nhìn sang, thấy người làm bên cạnh của Hải Tiểu Đường, đáy mắt của cô ta loé lên một tia thất vọng.
Trong lòng của dì Trương thầm coi thường, cô ta nghĩ người tới đây là chú rể sao?
Hồ ly tinh!
Nhưng đáng tiếc, cậu chủ đi rồi, cơ bản không nhìn thấy dáng vẻ điềm đạm đáng yêu này của cô ta!
Căn biệt thự trống trải
Trong lòng dì Trương suy nghĩ là một chuyện, ngoài mặt vẫn nở nụ cười niềm nở.
“Cô Lâm, chào cô, tôi thay cô chủ và cậu chủ của mình tới thăm cô, không biết cô cảm thấy sao rồi?”
Lâm Hinh Nhi cũng nở nụ cười: “Tôi rất khoẻ, chủ tịch và phu nhân có sao không?”
“Cô chủ bị hoảng hốt, tối qua cậu chủ canh chừng suốt một đêm, bây giờ cô chủ đã không sao rồi.”
“… Ồ.” Giọng điệu của Lâm Hinh Nhi khó che giấu sự thất vọng.
“Cô chủ nói, cảm ơn cô tối qua đã cứu họ. Cô cứ yên tâm nằm đây dưỡng bệnh, những chuyện khác không cần phải lo.”
Lâm Hinh Nhi nhẹ nhàng gật đầu: “Cảm ơn lòng tốt của phu nhân.”
“Cô Lâm, vậy cô nghỉ ngơi cho tử tế, tôi không làm phiền cô nữa.” Dì Trương cười, nói xong thì đi khỏi.
Từ đầu tới cuối, bà ấy không hề châm chọc Lâm Hinh Nhi, cũng không thờ ơ với cô ta.
Nhưng bà ấy đã thành công đã kích tới cô ta.
Tối qua người bị thương nghiêm trọng nhất là cô ta, nhưng Đông Phương Dụ lại túc trực bên cạnh Hải Tiểu Đường.
Cô ta ở sát vách, khoảng cách gần thế này, Đông Phương Dụ lại không tới thăm cô ta một chút. Thậm chí cử người làm sang hỏi thăm cô ta, là Hải Tiểu Đường chứ không phải Đông Phương Dụ.
Điều này chứng minh, Đông Phương Dụ cơ bản không để tâm chuyện cô ta bị thương.
Lâm Hinh Nhi cũng không biết mình bị sao nữa, trong lòng khó chịu và thất vọng một cách khó hiểu.
Lần trước cô ta nhập viện không phải như vậy, lúc đó chủ tịch còn đích thân đến hỏi han cô ta.
Tại sao lần này cô ta cứu anh, anh lại không lo không hỏi cô ta thế này?
Trực giác của Lâm Hinh Nhi nói cho cô ta biết, dạo này hình như có rất nhiều chuyện thay đổi vượt khỏi sự dự đoán của cô ta.
Chí ít tại sao lại có cảm giác như vậy, cô ta cũng không biết, chỉ cảm giác chuyện này không nên thế này…
Hải Tiểu Đường trở về nhà, tắm rửa, ăn một bữa trưa ngon lành, bắt đầu thu dọn đồ đạc.
⬅ Trước Tiếp ➡