⬅ Trước Tiếp ➡
Ngày mai cô sẽ ly hôn, hôm nay phải thu dọn đồ đạc cho xong mới được.
Dì Trương cũng bị cô kéo qua giúp, nhưng bà ấy thấy lạ: “Cô chủ, cô đóng gói đồ đạc làm gì? Chuyển nhà hả?”
Hải Tiểu Đường gật đầu: “Ừm, ngày mai tôi sắp chuyển ra ngoài rồi.”
“Tại sao?” Dì Trương ngạc nhiên.
Hải Tiểu Đường không thể nói chuyện cô và Đông Phương Dụ ly hôn, tin họ ly hôn không thể truyền ra ngoài.
“Chỉ là định dọn ra ngoài một thời gian thôi.”
“Tại sao phải chuyển đi?” Dì Trương vẫn thấy khó hiểu.
Hải Tiểu Đường cười nói: “Tôi chỉ là muốn dọn ra ngoài. Cái nhà này quá trống trải, tôi ở cũng thấy áp lực muốn dọn ra ngoài ở một khoảng thời gian.”
Dì Trương chợt thấy lo lắng nhìn cô: “Cô chủ, giữa cô và cậu chủ có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?”
“Không có. Tôi chỉ đơn thuần là muốn ra ngoài hít thở khí trời. Dì đừng nói với ông nội.”
“Nhưng mà…”
“Dì Trương, dì đừng hỏi gì nữa, tôi nói thế nào thì dì cứ làm theo đi, nghe theo tôi một lần được không?”
Dì Trương cười: “Có lần nào tôi không nghe theo cô đâu?”
Hải Tiểu Đường đi qua ôm bà ấy một cái, nói thật lòng: “Tôi biết, dì luôn rất tốt với tôi, cảm ơn dì Trương.”
Trong lòng dì Trương cảm động, cũng không hỏi thêm nữa, chỉ lo thu dọn đồ đạc.
Dù sao có biết quá nhiều cũng vô ích, bà ấy chỉ cần phục vụ cô chủ là được.
Hải Tiểu Đường không định mang theo quá nhiều đồ, chỉ mang đồ quan trọng, những thứ khác cô cũng không định cần.
Họ không thu dọn quá lâu, toàn bộ đã đóng gói xong.
Ngồi trên giường, đột nhiên Hải Tiểu Đường cảm thấy căn biệt thự trống rỗng.
Lúc trước cô cảm thấy căn biệt thự này trống trải, bây giờ lại càng trống rỗng đến phát sợ.
Ánh mắt âm u của anh
Kết hôn một năm trở lại đây, cô ở trong này cũng chưa từng có cảm giác ấm áp.
Nơi này thật ra đã không phải là nhà cô từ lâu rồi.
Cũng may bây giờ cô còn kịp quay đầu…
Nghĩ tới ngày mai có thể có được cuộc sống mới, trong lòng của Hải Tiểu Đường rất mong chờ, còn có cảm giác như trút bỏ được gánh nặng.
Cô không nhịn được nằm thoải mái trên giường, nghĩ tới cuộc sống sau này phải sống thế nào.
Lúc trước cô không thích học hành, trong đầu suốt ngày đều là Đông Phương Dụ, cho nên sau khi kết hôn thì nghỉ học.
Nhưng được sống lại lần nữa, cô không thể cứ bỏ bê cuộc đời mình thế này.
Cô định đi học, nhưng học cái gì mới tốt đây?
Hải Tiểu Đường rất đau đầu, cô thật sự không biết nên học cái gì.
Thôi đi, ly hôn trước hẵng nói, chuyện sau này thì để sau hẵng nghĩ.
Tối nay, Đông Phương Dụ không về.
Sáng hôm sau, Hải Tiểu Đường nhờ người đem vali xuống lầu, định chuyển đồ đi trước.
Dù sao hôm nay cũng phải ly hôn, cô chuẩn bị xong từ trước cũng tốt.
Hải Tiểu Đường không có nhiều vali, nhưng cũng có một số vali to.
Đông Phương Dụ đi vào phòng khách thì thấy đống vali bên cạnh.
Anh hơi nhíu mày: “Chuyện này là sao?”
Trong phòng khách chỉ có một người làm, người làm cung kính trả lời: “Cậu chủ, mấy thứ này là đồ của mợ chủ.”
Đột nhiên Đông Phương Dụ hiểu ra mọi chuyện, Hải Tiểu Đường đã gấp rút thu dọn đồ đạc muốn đi khỏi đây.
không biết tại sao, trong đầu anh chợt hiện lên câu nói lúc trước của Hải Tiểu Đường.
‘Anh Đông Phương, em thật sự rất yêu anh. Cả đời này em chỉ yêu mình anh thôi! Anh cưới em làm vợ có được không? Em thật sự muốn sống bên cạnh cả đời!’
Ha, đúng là mỉa mai.
Cô bé chính là cô bé, cơ bản không hiểu tình yêu, đó chẳng qua là tính chiếm hữu tuỳ hứng.
Kết hôn lâu vậy rồi, cô đã chán, mất đi hứng thú.
Cho nên Hải Tiểu Đường cơ bản không yêu anh, chỉ vì không có được nên mới để tâm như thế.
Bây giờ cô đã kết hôn với anh như cô mong muốn, phát hiện làm vợ anh chẳng qua cũng chỉ có vậy.
Đúng là đáng ghét!
Cô tuỳ hứng muốn kết hôn với anh, liền bày kế đạt được mục đích.
Kết hôn rồi, giấc mộng thiếu nữ của cô bị phá vỡ, lại tuỳ hứng muốn ly hôn với anh!
Cô xem Đông Phương Dụ anh là gì đây, là khỉ sao?
Đông Phương Dụ càng nghĩ càng thấy tức giận một cách khó hiểu, ánh mắt cũng âm u đáng sợ.
Hải Tiểu Đường vừa ăn sáng xong, từ nhà ăn đi ra, nhìn thấy anh, cô vô thức muốn lên tiếng.
Nhưng tiếp theo lại thấy ánh mắt âm u của anh, đột nhiên cô không nói ra được chữ nào.
Người đàn ông lạnh lùng nhìn cô vài giây rồi lạnh lùng bước lên lầu.
⬅ Trước Tiếp ➡