Mục Thần Hạo và Hạ Tình Không tùy tiện tìm một vị trí ngồi xuống.
Hạ Tình Không vừa ngồi xuống liền thấy eo nóng lên, một bàn tay to lớn chiếm hữu ôm lấy eo cô.
"Anh làm gì? Mục Thần Hạo." Hạ Tình Không đang muốn đẩy anh ra, tên này mỗi ngày đều ăn đậu hũ của cô, còn ăn đến nghiện à?
"Không phải cô rất chán ghét mẹ kế và em gái của mình sao? Tôi với cô đã ước định, càng thân mật thì hai người kia sẽ càng khó chịu, đặc biệt là em gái của cô." Mục Thần Hạo ghé vào bên tai Hạ Tình Không, người bên cạnh không biết còn tưởng rằng Mục Thần Hạo đang nói lời âu yếm với Hạ Tình Không.
2: Giờ này mà còn phân cả, thứ cái gì!
Hạ Tình Không cũng thấy có lý, dù sao bản thân đã bị anh nhìn qua, sờ qua, lúc này chỉ ôm eo thôi thì tính là gì?
Dứt khoát dựa vào lồng ngực Mục Thần Hạo luôn.
Mục Thần Hạo cảm giác được động tác của Hạ Tình Không, không nhịn được sờ mũi một cái, cảm thấy hơn buồn cười. Cánh tay rắn chắc kéo cô lại, ôm cô vào ngực mình.
Hôm nay Hạ Tình Không vừa xuất hiện, lập tức đã trở thành đối tượng bị các quý cô công kích, xung quanh dẫn đến vô số ánh mắt thù địch, quét qua quét lại trên người cô nhiều lần.
Hạ Tình Xuyên mắt sắc, rất nhanh liền thấy hai người Hạ Tình Không. Cô ta kéo tay áo Thẩm Diệu Ngọc, ghé vào bên tai bà ta nói nhỏ: "Mẹ, con tiện nhân kia và cậu Mục đến rồi."
Thẩm Diệu Ngọc im lặng gật đầu, nói với Hạ Chính Hoa đang bàn chuyện với giám đốc điều hành ngân hàng QZ của thành phố Sh: "Chính Hoa, Tình Không và cậu Mục đến."
Hạ Chính Hoa nhìn theo ngón tay của Thẩm Diệu Ngọc, thấy được Mục Thần Hạo và Hạ Tình Không.
"Ừm, được, ông Trương, chờ lát nữa chúng ta trò chuyện tiếp, con gái và con rể tôi đến, tôi qua hàn huyên một chút." Nhắc đến hai chữ "con rể", Hạ Chính Hoa không nhịn được vui vẻ đầy mặt, hơi đắc ý một chút.
Trương Kiến quay đầu nhìn thấy Mục Thần Hạo, trong lồng ngực ôm một cô gái xinh đẹp thoát tục, nghĩ thầm có lẽ đây là con gái cả thất lạc nhiều năm của nhà họ Hạ.
Đánh giá một cái, Trương Kiến không biểu cảm cười gật đầu: "Được, ông Hạ, lát nữa gặp lại."
Lúc này Hạ Tình Không và Mục Thần Hạo đang cúi đầu nói chuyện với nhau, vô cùng kề sát, cánh tay của Mục Thần Hạo vòng qua eo cô, nhìn dáng vẻ như tình cảm rất không tệ.
Mục Thần Hạo như đang nói chuyện gì đó rất vui làm Hạ Tình Không cúi đầu cười yếu ớt, dáng vẻ vô cùng xấu hổ. Hạ Chính Hoa nhìn cảnh này, trái tim luôn treo trên cao cuối cùng cũng được hạ xuống.
Hạ Chính Hoa cảm thấy rất có lỗi với Hạ Tình Không, vừa nhận cô về nhà họ Hạ liền gả cô cho một người đàn ông xa lạ.
Tuy trong mắt tất cả mọi người, Mục Thần Hạo rất ưu tú, Hạ Chính Hoa cho rằng Tình Không có thể gả được cho Mục Thần Hạo cũng không tính là thua lỗ.
Nhưng bây giờ nhìn thấy hai người Mục Thần Hạo và Hạ Tình Không ở chung không tệ, lúc này Hạ Chính Hoa mới yên tâm, áy náy trong lòng giảm bớt mấy phần.
Hạ Tình Không nhìn thấy Hạ Chính Hoa, Thẩm Diệu Ngọc và Hạ Tình Xuyên đến thì cô đứng dậy, cười chào hỏi: "Ba."
"Tình Không, con đã đến, mấy ngày nay ở nhà họ Mục thế nào? Thích ứng không?" Thẩm Diệu Ngọc nhìn Hạ Tình Không như nhìn con gái ruột của mình.
Hạ Tình Không cười gật đầu, dáng vẻ xấu hổ, ôm cánh tay Mục Thần Hạo: "Ừm, Thần Hạo rất tốt với con, cảm ơn ba gả con cho một người ưu tú như vậy."
Hạ Chính Hoa vỗ vỗ bả vai của Hạ Tình Không, trong mắt không kiềm được hài lòng. Con gái của ông ta, sau khi ăn mặc trang điểm chỉnh tề thì nhìn rất đẹp, cho dù là khí chất hay cách ăn nói, trí thông minh đều khác một trời một vực với Hạ Tình Xuyên.
Hạ Chính Hoa hơi hối hận, tại sao không tìm được cô về sớm hơn.
Khung cảnh này làm Hạ Tình Xuyên cắn răng nghiến lợi, đôi mắt xinh đẹp giờ đây giống như mắt của rắn độc, nham hiểu nhìn chằm chằm Hạ Tình Không.
Rốt cuộc Hạ Tình Không cho cậu Mục ăn bùa mê thuốc lú gì? Mà mới mấy ngày đã làm cậu Mục dịu dàng yêu thương cô ta như vậy.
Tiện nhân quê mùa này, làm gì có chỗ nào hơn cô ta? Chẳng qua là sinh ra sớm hơn một năm mà thôi. Hiện tại là thời đại gì rồi mà còn phân biệt con cả với con thứ!
Hạ Tình Xuyên nhớ đến sắp xếp của mẹ, khóe miệng liền kéo lên một nụ cười gằn, tối nay... Có lẽ Hạ Tình Không sẽ bị đuổi ra khỏi nhà họ Hạ, bị Mục Thần Hạo từ hôn nhỉ?
Đến lúc đó người gả cho Mục Thần Hạo, chắc chắn là Hạ Tình Xuyên!
1: Xin lỗi chị của con nhanh lên!
Trên khuôn mặt lạnh lùng của Mục Thần Hạo ẩn chứa một chút dịu dàng, nhìn thoáng qua Hạ Tình Không, nói với Hạ Chính Hoa: "Yên tâm đi bác trai, tôi sẽ chăm sóc Tình Không thật tốt."
Hạ Tình Không cảm thấy xung quanh luôn có một ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm mình, không cần nghĩ cũng biết đó là của Hạ Tình Xuyên.
Hạ Tình Xuyên luôn thích Mục Thần Hạo, rất muốn gả vào nhà họ Mục.
Khi nghe mẹ mình nói nhà họ Mục và nhà họ Hạ có hôn ước, cô ta kích động muốn điên, một lòng muốn gả cho Mục Thần Hạo.
Bây giờ lại vì Hạ Tình Không mà tất cả ao ước đều hóa thành bọt biển.
Hạ Tình Xuyên hận!
Hận!
Hận chị gái đột nhiên xuất hiện của mình.
Hạ Tình Không cảm nhận được ánh mắt ngày càng hiểm độc, cô liền nhìn thoáng qua Hạ Tình Xuyên khiêu khích một cái, sau đó áp sát Mục Thần Hạo hơn: "Em Tình Xuyên, em sao vậy? Hình như sắc mặt không tốt lắm?"
"Hạ Tình Không, cô có ý gì, đang ở trước mặt mọi người mà ôm ấp cậu Mục như thế kia, thật sự đồi phong bại tục!" Nếu Hạ Tình Xuyên còn kiềm chế nữa chắc chắn sẽ nổ tung đến chết.
Thẩm Diệu Ngọc bó tay, sao dạy dỗ cô gái này lâu như vậy mà tính nhẫn nại vẫn kém không chịu được.
"Chị đồi phong bại tục chỗ nào, Thần Hạo là chồng của chị mà." Hạ Tình Không buồn cười chớp chớp mắt xinh đẹp.
Mục Thần Hạo duỗi tay ôm eo thon của cô, bàn tay to nhẹ nhàng vuốt ve sau lưng cô...
Chết tiệt, tên đáng ghét này! Tay đang làm gì đấy!
Trên mặt của Hạ Tình Không vẫn nở nụ cười như cũ, trong lòng lại có một vạn chữ chết tiệt lao vút qua.
Được voi đòi tiên chính là từ thích hợp dùng để hình dung hành động lúc này của Mục Thần Hạo nhất, không còn câu nào có thể thích hợp hơn.
Có điều lúc này Hạ Tình Không cũng không thể trở mặt, đành phải tiếp tục cười.
Bàn tay nhỏ lén lút luồn qua phía sau bóp mạnh tay Mục Thần Hạo một cái.
Mục Thần Hạo ăn đau, cơ thể không tự chủ được run lên.
Hạ Tình Không cảm thấy tâm trạng mình dễ chịu hơn rất nhiều.
Có điều cô không hề ngờ rằng, một chút sức lực kia của cô còn không đủ gãi ngứa cho Mục Thần Hạo.