⬅ Trước Tiếp ➡
"Cái gì mà chồng, cô còn chưa gả đâu! Có biết xấu hổ hay không! Chưa chắc cô có thể gả vào nhà họ Mục thành công đâu!"
Hạ Tình Xuyên đã bị tức giận che mờ tâm trí, đặc biệt là khi nhìn thấy Hạ Tình Không nửa dựa vào ngực Mục Thần Hạo, dáng vẻ như chim non nép vào người cần bảo vệ.
Cảnh này khiến Hạ Tình Xuyên vô cùng chán ghét!
"Bốp."
Một cái tát vang dội vang lên.
Hạ Chính Hoa giận tái mặt nói: "Tình Xuyên, con đang nói gì đấy! Mau xin lỗi chị của con ngay!"
"Ba, ba đánh con..." Hạ Tình Xuyên không thể tin ôm mặt mình, hốc mắt tràn đầy nước mắt, bắt đầu lộp bộp rơi xuống.
"Quá không ra gì, Diệu Ngọc! Bình thường bà dạy con gái thế nào vậy!" Hạ Chính Hoa càng nói càng giận, giơ tay lên không nhịn được muốn tát Hạ Tình Xuyên thêm một cái.
Thẩm Diệu Ngọc vội vàng kéo tay Hạ Chính Hoa, cho Hạ Tình Xuyên một ánh mắt. Nhưng lúc này Hạ Tình Xuyên làm gì còn để ý ánh mắt của bà ta nữa.
"Chính Hoa, con gái còn nhỏ không hiểu chuyện, tôi xin lỗi thay con bé."
"Tình Không, em gái con còn nhỏ không hiểu chuyện, con đừng để bụng."
Hạ Tình Không nhìn vào mắt mẹ ké, trong mắt bà ta tràn đầy lạnh lẽo, nhưng sắc mặt lại chân thành vô cùng, nếu như không phải cô biết bà ta từng thuê người giết mình, thì nói không chừng Hạ Tình Không còn tưởng rằng bà ta là một người mẹ kế tốt.
"Không có chuyện gì đâu dì, con không so đo cái này với em gái đâu." Hạ Tình Không lắc đầu cười nói.
2: Xin lỗi chị của con nhanh lên!
Lúc này sắc mặt của Hạ Chính Hoa mới hòa hoãn lại, ông ta nhìn thoáng qua Hạ Tình Xuyên, sau đó nói với Hạ Tình Không: "Vẫn là Tình Không hiểu chuyện, Tình Xuyên, sau này phải học tập chị mình nhiều vào, biết chưa?"
Hạ Tình Xuyên ôm mặt cúi đầu rơi lệ không nói gì, Thẩm Diệu Ngọc vội vàng kéo Hạ Tình Xuyên một cái, nói nhỏ: "Con quên hết sáng nay mẹ nói gì với con rồi hả?"
Hạ Tình Xuyên suy nghĩ, dù sao ngày tốt của Hạ Tình Không cũng sắp kết thúc, nên mới bất đắc dĩ xin lỗi: "Xin lỗi chị Tình Không, em không nên nói như vậy với chị."
Hạ Tình Không rộng lượng cười: "Ừm, không sao đâu."
Mục Thần Hạo đứng bên cạnh không nói gì, thờ ơ nhìn một nhà diễn kịch, trong đôi mắt xinh đẹp đen kịt ẩn chứa ý cười không rõ.
"Được rồi, đều là người một nhà, đừng làm mất hòa khí." Thẩm Diệu Ngọc nói.
Chuyện này, cứ thế bỏ qua.
Hôm nay là đại thọ năm mươi tuổi của Hạ Chính Hoa, Hạ Tình Không cũng lười so đo với hai mẹ con kia.
Nói chuyện vài câu xong, rất nhanh liền ngồi vào vị trí đã được sắp xếp, chuẩn bị khai tiệc.
Hạ Chính Hoa và Thẩm Diệu Ngọc đi chào hỏi khách khứa, nên trên bàn chỉ còn lại Mục Thần Hạo, Hạ Tình Không và Hạ Tình Xuyên đang bực bội khó chịu.
Chưa ngồi được bao lâu, Mục Thần Hạo liền nói nhỏ: "Sát vách có đối tác làm ăn với tôi, tôi qua chào hỏi chút, lát nữa nếu có bồi bàn đến đưa rượu cho cô thì cô cứ uống."
"Hả?" Cô hiểu nửa câu đâu, nhưng nửa câu sau là sao?
"Không cần quan tâm, cứ làm theo lời tôi bảo là được."
Mục Thần Hạo nói xong liền đứng dậy rời đi, A Chính theo sát phía sau.
Mục Thần Hạo đi được vài phút, đúng như anh nói, có một bồi bàn đi đến, trên tay cầm khay thức ăn, trong đó còn có mấy ly rượu đỏ.
"Chào hai quý cô, mời hai cô nhấm nháp rượu vang đỏ đặc biệt của khách sạn chúng tôi." Bồi bàn cười lễ phép, đưa một ly rượu cho Hạ Tình Không.
Hạ Tình Không nhận rượu vang, đặt lên bàn.
Hạ Tình Xuyên thấy Hạ Tình Không không có ý định uống liền hơi nóng nảy, liếc mắt ra hiệu cho bồi bàn, bồi bàn liền đưa cho cô ta một ly rượu đỏ.
"Chị Tình Không, vừa rồi em nói chuyện có nhiều chỗ đắc tội chị, em kính chị một ly, mong chị đừng trách cứ."
Hạ Tình Xuyên cầm ly lên, nở nụ cười vừa xấu hổ vừa lúng túng nói với Hạ Tình Không.
Nếu Mục Thần Hạo không nói câu kia, thì tuyệt đối Hạ Tình Không sẽ không uống ly rượu này.
Còn bây giờ Hạ Tình Không rất sảng khoái cầm ly rượu lên, mỉm cười nói: "Không có gì đâu."
Sau đó uống cạn sạch rượu trong ly.
Rượu vang đỏ rót vào cổ họng làm Hạ Tình Không cảm nhận được trọn vẹn mùi vị của rượu, đúng là rượu ngon.
Hạ Tình Không uống xong, nhìn thoáng qua Hạ Tình Xuyên, không biết vì cái gì, cô luôn cảm thấy trong mắt của Hạ Tình Xuyên tràn đầy hưng phấn.
Cô ta hưng phấn cái gì?
Chẳng lẽ ly rượu này có vấn đề?
Cô tin tưởng Mục Thần Hạo, nếu rượu có vấn đề, chắc chắn Mục Thần Hạo sẽ không bảo cô uống.
"Tôi uống rồi, sao cô còn chưa uống?"
Hạ Tình Xuyên cũng nâng ly lên, giả bộ lắc lắc ly rượu một vòng, mới chậm rãi uống hết.
Sau khi uống xong, Hạ Tình Xuyên đứng dậy rời đi.
Bây giờ trên bàn lớn chỉ còn lại một mình Hạ Tình Không.
Hạ Tình Không quay về nhà họ Hạ chưa lâu, cho nên cơ bản toàn bộ quý cô nhà quyền quý trong thành phố SH đều không quen biết gì cô, nên không có ai đến bắt chuyện, Hạ Tình Không còn vì chuyện này mà mừng rỡ nhàn hạ.
Khoảng mấy phút sau.
"Cô Hạ, cậu Mục bảo cô qua nhà vệ sinh gặp anh ấy một chút, cậu Mục có chuyện cần tìm cô." Một giọng nói của phục vụ truyền đến từ sau lưng.
1: Vậy sau này chỉ nhìn cô
Hạ Tình Không cảm thấy hơi lạ, vừa rồi Mục Thần Hạo mới nói đến phòng sát vách chào hỏi bạn làm ăn mà?
Hơn nữa, xem như Mục Thần Hạo muốn tìm cô thì phải là A Chính hoặc Bánh Bao đến thông báo mới đúng.
Có điều Hạ Tình Không vẫn quyết định đi nhìn chút, xem tình hình thế nào.
⬅ Trước Tiếp ➡