Nơi này là khách sạn năm sao, khắp nơi đều có camera, Hạ Tình Không tin, có người dám làm loạn với cô ở đây.
Có điều nghĩ lại chuyện trên đường cao tốc lần trước, Hạ Tình Không vẫn cẩn thận hơn.
Cô sờ sờ chiếc nhẫn đầu rồng trên tay mình, đây là Mục Thần Hạo cho cô.
Nếu giống như chiếc nhẫn kia của anh thì chắc cũng có tác dụng như vậy.
Cô nhẹ nhàng xoa chiếc nhẫn, đúng như dự đoán sờ thấy một nút nhỏ lồi lên, chắc là nút kích hoạt cơ quan.
Trong lòng cô yên tâm hơn một xíu.
"Được, nhà vệ sinh ở đâu?" Hạ Tình Không đứng dậy hỏi.
"Tôi dẫn cô qua." Phục vụ khẽ cười nói.
"Cảm ơn."
Hạ Tình Không đi theo phục vụ ra khỏi sảnh lớn, đến chỗ thang máy.
Hạ Tình Không kỳ lạ hỏi: "Tầng này không có nhà vệ sinh sao?"
Phục vụ hơi né tránh nói: "Tầng này không có nhà vệ sinh đâu cô Hạ, cô đi theo tôi là được."
"Được." Hạ Tình Không nhìn ánh mắt của phục vụ, cảm giác rất có vấn đề.
Có điều Hạ Tình Không nhớ đến lời nhắn của Mục Thần Hạo trước khi đi, nếu bồi bàn mời rượu thì cứ uống.
Rất lạ.
Mục Thần Hạo sẽ không vô duyên vô cớ nói vậy.
Cho nên Hạ Tình Không tiếp tục đi theo "phục vụ có vấn đề" vào thang máy, phục vụ nhấn tầng 17.
Khách sạn năm sao này, từ tầng một đến tầng ba là sảnh lớn tổ chức lễ tiệc, từ tầng ba đến tầng ba mươi toàn bộ đều là phòng dành cho khách.
Trong thang máy, Hạ Tình Không nhìn bóng lưng của phục vụ: "Anh xác định Mục Thần Hạo bảo tôi vào nhà vệ sinh tìm anh ấy?"
"Ồ...Có thể tôi nhớ nhầm, cậu Mục nói đang chờ cô trong phòng." Trán của nhân viên bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, rõ ràng đang chột dạ.
Vừa nãy có người tìm anh ta, cho anh ta năm ngàn đồng và một tấm hình của cô gái này, bảo anh ta đưa cô gái trong hình đến tầng mười bảy phòng 1702.
Nhất thời anh ta bị tiền che mờ mắt, đồng ý, bây giờ liền thấy hơi hối hận...
"Ồ." Hạ Tình Không vẫn bình tĩnh, tay xoa xoa chiếc nhẫn đầu rồng đeo trên tay. Chờ cửa thang máy mở ra, cô sẽ xử lý tên phục vụ này ngay, xuống lầu tìm Mục Thần Hạo.
"Tinh..."
Đến tầng mười bảy, Hạ Tình Không hơi hồi hộp, cửa thang máy vừa mở ra, Hạ Tình Không liền thấy Bánh Bao đứng trước cửa.
Bánh Bao cười với cô, sau đó đá một chân lên bụng phục vụ, phục vụ ăn đau ngã ra đất, ôm bụng kêu ầm lên.
"Cô chủ, cô đi ra đây đi." Bánh Bao nói với Hạ Tình Không.
Hạ Tình Không ra khỏi thang máy, sau đó Bánh Bao đi vào thang máy, lôi phục vụ ra khỏi thang máy, lấy dây thừng đã chuẩn bị từ trước ra trói phục vụ lại, còn thắt một cái nơ xinh đẹp.
Một loạt động tác chưa quá mười mấy giây, rành mạch rõ ràng.
Hạ Tình Không đứng ở bên cạnh ngây người nhìn...
Cửa phòng 1701 mở ra, Mục Thần Hạo và A Chính bước ra.
A Chính giúp Bánh Bao kéo phục vụ bị trói chặt vào phòng.
Cạch một tiếng, cửa bị khóa lại.
"Tình hình gì đây...Mấy người đang làm gì vậy?" Sau khi Hạ Tình không đi vào phòng, hơi hoang mang khó hiểu.
Mục Thần Hạo vẫy vẫy tay với Hạ Tình Không: "Qua đây nhìn là biết."
Hạ Tình Không đi đến bên cạnh Mục Thần Hạo, lúc này trước mặt Mục Thần Hạo là hai cái màn hình phản chiếu hình ảnh theo dõi qua camera.
Đều nhắm vào chiếc giường như đúc trong phòng này.
2: Vậy sau này chỉ nhìn cô
"Mục Thần Hạo, không nghĩ đến anh còn có đam mê rình coi...Ôi chao..."
"Cô nhìn kỹ đi...Không phải hôm nay tôi nói cho cô xem trò vui sao?" Mục Thần Hạo liếc Hạ Tình Không một cái.
Mấy giây sau, một cô gái xuất hiện trong màn hình, cô gái bị người ta ném lên giường.
Đây không phải em gái Hạ Tình Xuyên của cô sao?
Tuy không thấy rõ mặt, nhưng Hạ Tình Không nhớ rõ quần áo của Hạ Tình Xuyên mặc, là một chiếc váy dạ hội màu xanh nhạt.
"Cô ta bị bỏ thuốc?" Phản ứng đầu tiên của cô là bị bỏ thuốc...
"Ừm." Mục Thần Hạo gật đầu.
"Thuốc này là tự cô ta bỏ, cô chủ, tôi chỉ hoán đổi ly rượu của cô và cô ta thôi." Bánh Bao cười hì hì nói.
Trong video, lại xuất hiện thêm vài người đàn ông.
"Đây là vị hôn thê của Mục Thần Hạo sao? Nhìn rất ngon nha." Một người đàn ông cười nói.
"Tôi cũng chưa từng thấy, chắc là vậy, nếu không thì cũng không bị đưa đến đây."
"Đúng vậy, nhìn xem người cũng bị bỏ thuốc rồi, ông đây nhìn đến ruột gan đều sôi trào."
"Đừng nói cmn nhảm nữa, nhanh làm đi!" Một người đàn ông khác khoát khoát tay, nhấc Hạ Tình Xuyên lên.
Hạ Tình Xuyên hơi tỉnh táo lại, mở to mắt nhìn mấy người đàn ông trước mặt, bị dọa sợ.
"Mấy người là ai, đừng chạm vào tôi."
A Chính quay người không nhìn nữa, Bánh Bao thì rất hứng thú nhìn chằm chằm vào màn hình.