"Không có gì, cậu Mục đưa Tình Không về trước đi. Nơi này còn có vài việc cần xử lý." Sắc mặt của Hạ Chính Hoa vô cùng khó coi, run rẩy khoát khoát tay.
Vốn bữa tiệc đang tốt lành, lại biến thành trò cười cho thiên hạ.
"Ừm, vậy chúng con đi trước, vừa vặn con còn hơi đau đầu." Hạ Tình Không chớp chớp đôi mắt thanh tịnh như hồ nước nói.
Trước cửa khách sạn, A Chính khởi động xe S600, chờ Mục Thần Hạo và Hạ Tình Không lên xe. Hai người ngồi sau xe, Bánh Bao thì ngồi kế bên vị trí tài xế.
Xe hơi từ từ lái đi, chạy về hướng biệt thự nhà họ Mục.
Trên đường, Hạ Tình Không không nói gì, mà ngắm nhìn phong cảnh không ngừng lướt qua bên cửa sổ.
"Thế nào? Vẫn còn đồng tình với cô em gái kia sao?" Một lát sau, giọng nói dễ nghe của Mục Thần Hạo vang lên bên tai cô.
Hạ Tình Không quay đầu nhìn anh, lắc đầu nói: "Không, tôi biết chuyện này là do cô ta gieo gió gặt bão, có điều tôi không ngờ họ lại ác độc như thế, dám làm bậy trong sinh nhật của ba."
"Cô quay về là uy hiếp với họ. Đương nhiên họ sẽ nghĩ cách xử lý cô. Đây là chuyện mà không gia đình có khúc mắc nào tránh khỏi được."
"Vì nếu không có tôi, thì người gả cho anh, chính là con gái của bà ta, Hạ Tình Xuyên."
Hạ Tình Không nói đến đây, trong lòng vẫn hơi đắng chát. Nếu không phải nhà họ Mục chỉ đích danh con gái ruột của Nạp Lan Tuyết, thì tuyệt đối nhà họ Hạ sẽ không tìm cô về.
Bàn tay của Mục Thần Hạo ôm eo cô lần nữa, Hạ Tình Không nhíu mày nhìn.
Đôi mắt của anh sâu không lường được, giống như mang theo một loại cảm xúc khó tả, lại như có thể nhìn thấu tất cả, anh nhíu mày nói: "Nếu không có cô, thì Hạ Tình Xuyên cũng không thể gả cho tôi."
1: Dịu dàng
"Tại sao?" Hạ Tình Không quay đầu, kinh ngạc hỏi.
Mục Thần Hạo tránh ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của cô, quay đầu nhìn về phía trước: "Không vì cái gì cả."
"Ý của cậu chủ là không phải cô chủ thì không cưới, cô chủ, cô không nghe hiểu à?"
Đột nhiên Bánh Bao nói một câu, làm tai Hạ Tình Không hồng hồng.
"Nói mò cái gì đó! Bánh Bao, có tin tôi vo cô thành bánh bao mang đi hấp luôn không!" Đôi mắt long lanh của Hạ Tình Không hung dữ trừng mắt Bánh Bao một cái.
Bánh Bao thè lưỡi không nói gì nữa.
Vở kịch hôm nay, đối với Hạ Tình Xuyên, Thẩm Diệu Ngọc, cũng như Hạ Chính Hoa mà nói, chỉ là vừa mới bắt đầu thôi, nhưng đối với Mục Thần Hạo và Hạ Tình Không thì đã kết thúc.
Họ đang trên đường về nhà.
S600 chạy trên đường cao tốc.
Đột nhiên trong không khí im lặng, một âm thanh "rột rột" không hài hòa phát ra.
Hạ Tình Không lúng túng ôm bụng, bụng cô đang biểu tình.
Vừa rồi trong bữa tiệc sinh nhật của Hạ Chính Hoa, cô chưa kịp ăn gì, chỉ mới uống vài ly rượu liền về.
Bánh Bao ngồi đằng trước không nhịn được bật cười.
Tiếng cười của Bánh Bao làm Hạ Tình Không thấy hơi xấu hổ, gõ đầu nhỏ Bánh Bao một cái: "Cười cái gì, chưa thấy người ta đói bụng sao!"
"Xin lỗi cô chủ, tôi không cố ý." Bánh Bao che miệng xoay người sang chỗ khác, nhưng bả vai vẫn run rẩy làm Hạ Tình Không cảm giác Bánh Bao vẫn đang cười cô!
Trong lòng hơi phiền muộn, Hạ Tình Không bĩu môi.
"A Chính, lái nhanh chút." Mục Thần Hạo nhẹ nhàng nhếch môi mỏng gợi cảm, khóe miệng mang theo ý cười.
"Vâng, cậu chủ." A Chính trả lời.
Sau khi cậu chủ ra lệnh, A Chính giẫm mạnh chân ga, đột nhiên tăng tốc.
Hạ Tình Không bất ngờ không chuẩn bị kịp, trọng tâm cả người liền đỗ về phía trước.
Mắt thấy sắp tiếp xúc thân mật với ghế phía trước.
Một bàn tay to lớn liền ôm ngang eo cô...
Nhưng không kịp nữa, vì quán tính, đầu của Hạ Tình Không vẫn đập về phía trước.
Mục Thần Hạo thấy không kịp nữa thì giơ tay ra che trán cô.
Trán của cô đụng vào một nơi ấm áp mềm mại, là tay của Mục Thần Hạo...
Hạ Tình Không xoa xoa trán mình, cảm giác đau đớn trong tưởng tượng không hề có.
"Cảm ơn anh!" Hạ Tình Không hơi bất đắc dĩ nói.
Đôi mắt đen nhánh trong suốt của Mục Thần Hạo nhẫn nhịn liếc cô một cái, thu tay lại, nhẹ nhàng vẫy vẫy, lực của quán tính làm tay anh hơi tê tê.
"Cảm ơn là xong hả?"
Hạ Tình Không tức giận: "Vậy anh muốn gì?"
"Tôi muốn liền được sao?"
Mục Thần Hạo học giọng điệu của Hạ Tình Không nói chuyện, làm Hạ Tình Không không nhịn được cười ra tiếng, đậu đen rau muống nói: "Các hạ sao không lật trời luôn đi?"
"Vừa vặn tôi cũng chưa ăn cơm, lát nữa về tôi muốn cô làm cơm cho tôi ăn." Mục Thần Hạo thản nhiên nói.
"Tôi làm hả? Anh muốn ăn gì?" Hạ Tình Không hơi không hiểu người này, rõ ràng nhà họ Mục có đầu bếp năm sao phục vụ mọi lúc mọi nơi, vậy mà còn muốn cô nấu cho ăn?
Tuy đồ cô nấu không khó ăn, nhưng tuyệt đối không ngon bằng đầu bếp năm sao.
"Mì ý như lúc trước là được."
Hạ Tình Không nhếch môi, thì ra tên đáng ghét này ghi hận lần trước cô làm mì không cho anh ăn.
"Được, hôm nay tâm trạng của bổn cô nương không tệ, đồng ý yêu cầu này của anh." Khuôn mặt nhỏ của Hạ Tình Không nhẹ nhàng kiêu ngạo hếch lên, rất ngạo kiều nói.
2: Dịu dàng