⬅ Trước Tiếp ➡
Nửa tiếng sau, xe hơi từ từ lái vào biệt thự nhà họ Mục.
Trong phòng bếp của biệt thự, rất đầy đủ dụng cụ và nguyên liệu nấu ăn.
Sau khi Hạ Tình Không xuống xe liền thay lễ phục rườm rà ra, đổi thành một bộ váy tơ tằm thoải mái,  đeo tạp dề lên, bắt tay vào làm.
Không phải vì Mục Thần Hạo mà cô làm nhanh như vậy.
Mà là vì cô đói!
Thật ra loại đồ ăn như mì Ý, người lười cũng làm được, cách làm không hề phức tạp.
Mục Thần Hạo cũng hơi hứng thú đi vào nhà bếp nhìn Hạ Tình Không nấu ăn, đôi mắt đen nhánh tràn ngập tò mò.
Đột nhiên anh phát hiện, nhìn cô gái trước mặt này nấu ăn cũng là một chuyện rất thú vị.
Cô cúi đầu, dáng vẻ nấu mì rất đẹp.
Sau khi Hạ Tình Không đổ nước nóng vào nồi, bỏ thêm chút muối thì bỏ mì vào, bắt đầu nấu. Mì chín, cô lại cho thêm chút dầu ô liu, khuấy nhẹ mấy cái, rồi cắt cà chua, cắt cà rốt, băm tỏi.
Sau đó lại bắc một cái chảo mới, cho chút dầu rồi bỏ tỏi vào xào, nhẹ nhàng cho thêm cà rốt đảo vài cái, lại thêm chút thịt băm, cuối cùng là cà chua cho mùi vị ngon hơn.
Toàn bộ phòng bếp tràn đầy mùi thơm, Mục Thần Hạo cũng cảm thấy bụng mình sôi lên, có điều lại bị tiếng xào thịt băm áp mất tiếng bụng kêu.
Mục Thần Hạo cảm thấy rất may mắn khi Hạ Tình Không không nghe được tiếng này, nếu không có lẽ mặt mũi của anh sẽ bị mất sạch.
Đợi thêm vài phút, Hạ Tình Không bỏ thêm nước và muối, đường vào sốt cà chua, đảo đều.
Xào xong là có thể bày ra dĩa.
Một nồi mì ý cà chua thịt bằm hoàn thành.
Hạ Tình Không đang chuẩn bị bày ra dĩa thì cảm thấy sau lưng bị ai ôm lấy.
Hạ Tình Không quay đầu nhìn khuôn mặt đẹp trai phóng đại của Mục Thần Hạo.
Ngón tay thon dài của anh nhẹ nhàng đẩy đẩy mặt cô.
"Thả tôi ra, không phải anh muốn ăn mì sao? Làm gì vậy!" Hạ Tình Không cảm nhận được bầu không khí nguy hiểm, liền giãy dụa.
Đột nhiên anh dùng sức ép cô lên tường, bàn tay to lớn nhẹ nhàng ôm eo của cô, cả người đè cô lại.
Bàn tay còn lại nhẹ nhàng cố định khuôn mặt của Hạ Tình Không.
Mục Thần Hạo từ từ đến gần cô, ánh mắt dịu dàng bình tĩnh, nhưng ẩn chứa lửa nóng.
"Thả tôi ra, có tin tôi lấy đũa đâm chết..." Hạ Tình Không quơ quơ cái đũa xào mì trong tay.
Còn chưa lên tiếng, môi liền bị chặn lại, động tác của Mục Thần Hạo rất nhẹ nhàng, giống như người trước mặt là trân bảo quý hiếm.
Đầu Hạ Tình Không trống rỗng, tay cũng không còn sức lực, đũa "lạch cạch" rớt xuống đất.
Trong phòng yên tĩnh, giống như toàn bộ thế giới chỉ còn hai người.
Đôi mắt của anh sâu thẳm, bàn tay to sau lưng luồn vào gáy cô, trượt qua mái tóc mềm mại, tránh đầu cô không áp sát lên vách tường lạnh lẽo.
Anh nên làm thế nào đây, chỉ một nụ hôn thôi mà đã làm anh xác định tình cảm của mình.
Hạ Tình Không rất không thích ứng, cũng không kịp phản ứng.
"Mục Thần Hạo! Tên rùa rụt đầu! Đừng có động tay động chân! Nếu không tôi la lên đó!"
1: Bắn tỉa phục kích
Trong nháy mắt, toàn bộ không khí mờ ám đều bị phá hư, Mục Thần Hạo hơi bất đắc dĩ nhìn Hạ Tình Không: "Cô đúng là rất có khiếu phá hư bầu không khí."
"Anh mới phá hư bầu không khí, mau bỏ móng vuốt của anh ra."
Hạ Tình Không hơi tức giận, sao đột nhiên người đàn ông này lại lên cơn thích đũa giỡn vậy?
"Nếu tôi không buông thì sao?"
Cơ bản Mục Thần Hạo không có ý định thả tay mình ra, bàn tay to lớn vẫn đặt trên người Hạ Tình Không.
"Buông tay, đồ không biết xấu hổ! Anh chỉ có chút năng lực đó à? Ở đây không có ai cả, chúng ta không cần phải giả bộ ân ái!"
Khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn có chút không kiên nhẫn, có lẽ là vì chuyện của Hạ Tình Xuyên, nên hôm nay Hạ Tình Không đều thấy tâm phiền ý loạn.
Ánh mắt dịu dàng của anh liền biến mất, bàn tay bên hông siết chặt, ôm Hạ Tình Không vào ngực, càng tiếp xúc thân mật.
Hạ Tình Không ngẩng đầu lên liếc anh một cái, lập tức bị dọa.
Ánh mắt của Mục Thần Hạo lạnh lẽo như băng tuyết, làm Hạ Tình Không mới nhìn thoáng qua đã không rét mà run.
Anh nhíu mày, trong đáy mắt tràn đầy không vui: "Cô lặp lại lần nữa."
Hạ Tình Không hơi hoảng sợ, nhưng tính tình vẫn rất quật cường: "Tôi nói anh thả tay ra."
Bỗng nhiên cô cảm thấy cả người nhẹ hẫng, cả người cô bị người ta ôm ngang lên, cảm giác đột ngột mất trọng lượng làm Hạ Tình Không la lên một tiếng, hai tay cũng vòng qua cổ Mục Thần Hạo theo bản năng.
Hạ Tình Không ngẩng đầu, đối mặt với ánh mắt thâm trầm như đầm nước của Mục Thần Hạo, há miệng, trong lúc nhất thời quên phải nói gì.
"Oa" một tiếng.
Hạ Tình Không khóc.
Đôi mắt long lanh tràn đầy nước mắt chực khóc của cô lập tức khiến Mục Thần Hạo thỏa hiệp.
Anh nhìn đôi mắt của cô vì đang khóc mà hơi hồng hồng, anh đặt cô lên ghế nói: "Được rồi, đừng khóc, bà cô nhỏ của tôi, tôi sai rồi được chưa?"
Hạ Tình Không nghẹn ngào, nước mắt liên tục rơi xuống: "Cái gì mà xem như anh sai, vốn chính là ai sai, đã nói không được tôi đồng ý thì không được chạm vào tôi mà."
"Được được được, không động vào cô."
Không biết vì sao, vừa thấy cô gái trước mặt khóc, Mục Thần Hạo liền đau lòng.
Tảng đá cứng rắn trong lòng như bị hòa tan, không hề có biện pháp nào với cô.
⬅ Trước Tiếp ➡