⬅ Trước Tiếp ➡

“Tiểu Niệm, con đến rồi à.” Nhìn thấy cô, bố Cố rõ ràng rất vui, gương mặt mệt mỏi của ông nở nụ cười.
Cố Ân Ân ngạc nhiên trong giây lát, nhưng ngay sau đó, cô nở một nụ cười giả tạo và dịu dàng chào “Chị, bọn em vừa nói chuyện về chị với bố, chị đã đến rồi.”
Cố Tiểu Niệm không hề nhìn cô em, cô bước thẳng đến trước mặt Ôn Tử Ngôn.
Người đàn ông trước mặt vẫn giữ phong thái điềm tĩnh, lịch lãm, mang dáng vẻ tri thức của một học giả cổ điển.
Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng mà cô thích nhất, gương mặt trắng trẻo thanh tú với nụ cười nhẹ nhàng, ánh mắt ôn hòa nhìn cô.
Ánh mắt ấy bình lặng đến mức, dường như họ chỉ là những người bạn bình thường nhất.
Cố Tiểu Niệm có chút bối rối, tâm trí cô chợt quay về bốn năm trước.
Lần đầu tiên cô gặp anh là vào một ngày hè nắng ấm, anh mặc chiếc sơ mi trắng tinh tươm, nụ cười sáng rỡ đứng dưới bóng cây.
Anh là đàn anh dịu dàng được nhiều cô gái yêu mến, còn cô là tân sinh viên mới vào trường.
Cô giúp một người bạn đưa thư tình cho anh, anh cười tươi nhận lấy, ánh mắt ấm áp nhìn cô “Thư này là em viết cho anh, hay người khác viết?”
Cô sững sờ vài giây, rồi có chút ngượng ngùng, mặt đỏ lên “Đàn anh đừng hiểu lầm, thư tình không phải em viết.”
Anh kéo dài tiếng “Ồ”, vẻ mặt có chút thất vọng “Vậy thì anh không đọc.”
Cô ngạc nhiên, ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt dịu dàng của anh, tim cô bất chợt đập nhanh hơn “Đàn anh…”
Anh chợt nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm, giọng nói có phần đặc biệt “Anh luôn chờ đợi thư tình của em, khi nào rảnh, hãy viết cho anh một bức nhé.”
Bốn năm trôi qua như chớp mắt.
Cố Tiểu Niệm cay đắng nhận ra rằng, cô vẫn nhớ rõ những ký ức đó, như thể mọi chuyện chỉ mới xảy ra hôm qua.
Nhưng thực tế là, người mà cô từng yêu, người đã thề thốt rằng cả đời này chỉ thích cô, giờ đây đang nắm tay em gái cô.
Hai người họ tay trong tay, thân mật dựa vào nhaụ
Cô không phải kẻ ngốc, cô biết rõ tư thế này có ý nghĩa gì.
Cố Ân Ân thấy chị nhìn, cố ý dựa sát vào Ôn Tử Ngôn hơn, ôm lấy cánh tay anh.
Cô ngẩng cao cằm, ánh mắt khıêu khích, đắc ý nói “Chị à, em và anh Tử Ngôn chuẩn bị đính hôn vào tháng sau, chị sẽ chúc phúc cho bọn em chứ?”
Cố Tiểu Niệm không đáp, chỉ giữ vẻ mặt lạnh lùng nhìn Ôn Tử Ngôn.
Cô hỏi một cách bình tĩnh “Anh thực sự đang hẹn hò với Cố Ân Ân sao?”
Ôn Tử Ngôn ngập ngừng một chút, ánh mắt anh nhìn sâu vào mắt cô, như thể đang dò xét suy nghĩ của cô.
Sau vài giây, anh gật đầu “Đúng, anh và Ân Ân đang ở bên nhaụ”
“Hừ.” Cố Tiểu Niệm nhếch môi cười, nụ cười đầy châm biếm, “Chuyện này bắt đầu từ bao giờ?”
“Hai tháng trước.”
Hai tháng trước…
Cô muốn bật cười, nhưng trong lòng chỉ dâng lên một nỗi buồn tê tái.
Chỉ mới quen biết hai tháng, anh và Cố Ân Ân đã quyết định đính hôn.
Năm đó, cô và anh yêu nhau lâu đến vậy, mà vẫn chưa bước tới đính hôn.
“Em và anh Tử Ngôn tuy mới quen nhau chưa lâu, nhưng chúng em thật lòng yêu nhaụ Hy vọng chị có thể rộng lượng chúc phúc cho bọn em, lời chúc của gia đình rất quan trọng với chúng em.” Cố Ân Ân không biết xấu hổ tiếp tục nói.
Nói xong, cô còn mặt dày nói thêm “Chị là người rất quan trọng trong lòng em, nếu không có lời chúc phúc của chị, em sẽ rất bất an.”


⬅ Trước Tiếp ➡