Chương 33
“Vậy thì cô cứ tiếp tục bất an đi, còn nữa, đừng bao giờ coi tôi là người quan trọng trong lòng cô nữa, nghe cô nói vậy, tôi thấy buồn nôn.”
Cố Ân Ân tức đến tái mặt.
“Anh Tử Ngôn, chị ấy…” Cô giả bộ rưng rưng nước mắt, yếu đuối dựa vào lòng Ôn Tử Ngôn.
“Em đã biết chị ấy chắc chắn sẽ để bụng, nhưng em thật sự không cố ý, em rất buồn, em xin lỗi chị.” Cô nức nở khóc, thân thể run rẩy nhẹ nhàng, trông như thể vừa bị ai đó ức hiếp, ánh mắt đáng thương vô cùng.
Bình thường, Ôn Tử Ngôn sẽ dịu dàng dỗ dành cô.
Nhưng lần này thì không.
Ánh mắt anh chỉ chăm chú dõi theo Cố Tiểu Niệm, trong đôi mắt ôn hòa kia bỗng lóe lên một tia tức giận, môi mím chặt khi nhìn theo bóng dáng quen thuộc của cô.
Thấy ánh mắt của anh vẫn không rời khỏi Cố Tiểu Niệm, Cố Ân Ân nghiến chặt môi, trong lòng tức tối vô cùng.
“Bố, bố cứ yên tâm dưỡng bệnh, khoản nợ vay nặng lãi đó, bố không cần lo nữa, con đã kiếm được tiền rồi.” Bỏ mặc hai ánh mắt phía sau, Cố Tiểu Niệm bước qua Ôn Tử Ngôn, đến bên giường bố ngồi xuống, lấy gối kê cho ông.
Nghe câu nói này, Ôn Tử Ngôn lộ rõ vẻ ngạc nhiên.
Anh nhìn chăm chăm vào bóng lưng Cố Tiểu Niệm, đôi mắt ngập tràn sự nghi ngờ.
Cô đã lấy đâu ra số tiền lớn như vậy?
“Tiểu Niệm, con lấy đâu ra tiền? Con đừng làm chuyện dại dột đấy.” Bố Cố nắm chặt tay cô, lo lắng nhìn cô.
Cố Tiểu Niệm vừa gọt táo vừa cười nhẹ “Bố yên tâm đi, con chỉ tạm ứng trước từ quản lý tài chính của con thôi.”
“Thật sao?” Bố Cố bán tín bán nghi.
“Thật mà, con lừa bố làm gì, không tin thì để con gọi điện cho người quản lý, bố có thể hỏi trực tiếp.” Cố Tiểu Niệm nói xong, vờ lấy điện thoại định gọi.
“Thôi, không cần, bố tin con, nhưng mượn nhiều tiền thế này, bao giờ con mới trả hết được? Bố thật vô dụng, già rồi mà còn bắt con phải lo lắng.” Bố Cố nắm chặt tay cô, ánh mắt đầy áy náy và tự trách, khóe mắt hơi đỏ lên.
Chương kết thúc
Ông không chỉ không làm được gì cho cô con gái yêu quý của mình mà còn liên lụy đến nó.
Ông đã phụ lòng trăn trối của Văn Tú khi bà qua đời.
“Bố à, bố đừng nói vậy, công ơn nuôi dưỡng còn lớn hơn trời biển, bố đã vất vả nuôi con khôn lớn, giờ là lúc con hiếu thuận với bố. Năm trăm vạn nghe có vẻ nhiều nhưng thực ra không phải quá lớn, đợi bộ phim mới của con nổi tiếng, thù lao tăng lên thì con sẽ nhanh chóng trả hết thôi.”
Bố Cố biết đó chỉ là lời an ủi của con gái.
Người làm trong làng giải trí nhiều vô số, nổi tiếng đâu phải chuyện dễ dàng.
Ông thở dài một hơi, ngẩng đầu nhìn về phía Cố Ân Ân và Ôn Tử Ngôn, không khách sáo mà buông lời đuổi khách “Hai người đi ra ngoài đi, tôi có vài lời muốn nói riêng với Tiểu Niệm, còn về chuyện anh vừa nói, Ôn tiên sinh, tôi không đồng ý, anh xem con gái nhà họ Cố chúng tôi là loại người gì? Anh quen với Tiểu Niệm trước, chia tay rồi lại đến với Ân Ân, con gái Cố Thủ Hằng, tôi, không phải để anh đem ra đùa giỡn như vậy.”
“Bố ” Cố Ân Ân sốt sắng, muốn lao lên tranh cãi.
Ôn Tử Ngôn ngăn cô lại, lắc đầu ý bảo cô không nên nói thêm gì.
Dù bị bố Cố trách mắng, Ôn Tử Ngôn vẫn không hề tỏ ra tức giận, giọng điệu vẫn dịu dàng “Cháu nghĩ có lẽ bác đã hiểu lầm cháu, đã vậy, cháu sẽ cùng Ân Ân rời đi trước, chúng cháu sẽ đến thăm bác vào dịp khác.”