Chương 34
Trước khi quay đi, anh nhìn Cố Tiểu Niệm thật sâu một lần nữa.
Ánh mắt đó khiến Cố Ân Ân ghen tị đến mức nghẹn lòng.
Nhưng khi nghĩ đến việc hiện tại cô mới là người đứng bên cạnh Ôn Tử Ngôn, cô cũng là người sắp đính hôn với anh, lòng cô lại trào dâng niềm đắc thắng.
Dù thế nào đi nữa, kẻ cười sau cùng mới là người chiến thắng.
...
Khi hai người họ vừa bước ra đến cửa, một người đàn ông ăn mặc chỉnh tề, diện mạo anh tuấn, tay xách theo hộp quà bước vào.
Cố Ân Ân sững người, định mở miệng hỏi thì thấy người đàn ông kia lướt qua họ, tiến thẳng về phía Cố Tiểu Niệm.
Anh ta lễ phép chào bố Cố “Thưa ông Cố, nghe tin ông nhập viện, tôi đến thăm ông.”
Nói xong, anh ta đặt một đống quà lên bàn cạnh giường, mỉm cười nói “Đây chỉ là một chút tấm lòng nhỏ, hy vọng ông Cố không chê.”
Cố Ân Ân tinh mắt nhận ra những món quà đó vô cùng đắt tiền.
Cô thấy rõ vài nhãn hiệu trong số đó là của một thương hiệu chuyên bán nhân sâm và yến sào, giá cực kỳ cao.
Cô ngạc nhiên nhìn đống quà, chân như bị đóng chặt tại cửa.
Người đàn ông này trông có vẻ rất giàu có, anh ta có quan hệ gì với Cố Tiểu Niệm?
Ôn Tử Ngôn cũng sững sờ, ngạc nhiên nhìn theo.
“Thưa anh, tôi là em gái của Cố Tiểu Niệm, xin hỏi anh có quan hệ gì với chị tôi?” Cố Ân Ân không kìm được lòng ghen tuông, lên tiếng hỏi.
Liên Nhạc quay đầu nhìn cô, giọng lạnh nhạt “Cô Cố và ông chủ của chúng tôi là bạn rất thân, tôi đến đây thay mặt ông chủ thăm hỏi ông Cố.”
Câu trả lời này khiến lòng Cố Ân Ân càng thêm bứt rứt.
Người đàn ông trông lịch thiệp như vậy, hóa ra chỉ là cấp dưới của bạn Cố Tiểu Niệm.
Chẳng lẽ cô ta đã quen biết một nhân vật quyền quý nào sao?
...
Sau khi rời khỏi bệnh viện, Ôn Tử Ngôn im lặng không nói một lời.
Lên xe, anh vốn luôn quan tâm chăm sóc Cố Ân Ân, vậy mà lần này cũng không nhắc cô thắt dây an toàn.
Cảm nhận được sự thay đổi trong cảm xúc của anh, Cố Ân Ân bắt đầu thấy khó chịụ Cô cố gắng kìm nén cơn giận, giả vờ dịu dàng hiểu chuyện “Anh Tử Ngôn, em thật không ngờ bố lại có thái độ như vậy, nhưng anh đừng lo, em sẽ cố gắng thuyết phục bố.”
Cô thừa biết lý do khiến Ôn Tử Ngôn không vui, nhưng cố tình giả ngây ngô.
Ôn Tử Ngôn ậm ừ đáp lại, giọng điệu thờ ơ “Ừ.”
Đã hai tháng hẹn hò, đây là lần đầu tiên anh lạnh nhạt đến vậy.
Lòng Cố Ân Ân rung lên cảnh báo, cô đột nhiên cảm thấy hoảng sợ.
Chết tiệt.
Cô đã đánh giá thấp vị trí của Cố Tiểu Niệm trong lòng Ôn Tử Ngôn.
Không thể để Ôn Tử Ngôn tiếp tục nghĩ về cô ta nữa, nếu không vị trí của cô sẽ bị đe dọa.
“Anh Tử Ngôn, có một chuyện... em không biết có nên nói với anh không…”
“Chuyện gì?” Ôn Tử Ngôn hờ hững đáp lại, rõ ràng không còn tâm trạng nói chuyện.
Cố Ân Ân ngập ngừng, cắn môi “Thật ra em đã nghe được một số tin đồn, ban đầu em không dám tin, nhưng bây giờ em thấy chuyện đó có lẽ là thật.”
“Chị em có thể đang bị người ta bao nuôi.”
“Em nói gì chứ?” Ôn Tử Ngôn quay đầu lại nhìn cô chằm chằm.