Chương 5
Cơ thể vạm vỡ, nửa thân trên không mặc áo lộ ra những cơ bắp săn chắc. Những giọt nước lăn dài trên làn da rám nắng, chảy dọc xuống qua lồng ngực hấp dẫn của anh...
Bên ngoài vẫn còn huyên náo ầm ĩ.
Anh nhíu mày lại, nhìn thấy mấy tay phóng viên nam trong phòng, sắc mặt lập tức trở nên u ám.
Nhóm phóng viên nghe thấy động tĩnh, tưởng rằng trai bao đã xuất hiện, ngay lập tức giơ máy ảnh lên, nhắm thẳng vào gương mặt anh mà chụp lia lịa.
Nhưng ngay lúc sắp bấm máy, rầm, một chiếc máy ảnh trượt khỏi tay, rơi thẳng xuống đất.
Sắc mặt của họ lập tức thay đổi, đồng loạt thốt lên trong kinh ngạc và sợ hãi “Lệ... Lệ Nam Thành.”
Người đàn ông trong phòng... hóa ra lại là Lệ Nam Thành
Người tiết lộ không phải nói có bốn gã trai bao sao?
Nếu biết trước là Lệ Nam Thành ở trong phòng, dù có cho họ một trăm cái gan cũng chẳng ai dám xông vào.
Một trong số họ sợ đến mức chân mềm nhũn, lập tức quỳ xuống lắp bắp “Lê... Lệ Thiếu, chúng tôi không biết ngài ở đây, chúng tôi...”
“Cút.” Lệ Nam Thành lạnh giọng, sắc mặt trầm xuống đáng sợ.
“Lệ Thiếu bớt giận, chúng tôi cút ngay, cút ngay...”
Bọn họ gần như lăn lóc mà chạy ra ngoài.
Bên ngoài phòng, đám phóng viên đang vây quanh Cố Tiểu Niệm cũng nhanh chóng bị bảo vệ dẫn đi.
...
Cố Tiểu Niệm dựa vào tường, hoảng sợ đến mức thần sắc nhợt nhạt, dường như vẫn chưa hoàn hồn.
Vừa rồi trong cuộc vây kín, tóc cô bị kéo rối tung, quần áo thì nhăn nhúm, còn bị micro đập trúng người, đau điếng.
Lệ Nam Thành lạnh lùng bước đến trước mặt cô.
Anh cúi đầu nhìn cô trong bộ dạng thảm hại, khóe môi nhếch lên chút giễu cợt “Thủ đoạn của cô quả thật khiến tôi phải mở mang tầm mắt, cố ý vào nhầm phòng, lại còn sắp xếp phóng viên, tiếp theo, cô còn chiêu trò gì nữa?”
“Anh nghĩ những phóng viên đó là do tôi sắp xếp sao?” Cố Tiểu Niệm sững sờ ngẩng đầu lên, tưởng mình nghe nhầm.
“Chẳng lẽ không phải?” Lệ Nam Thành lạnh lẽo cười, trong mắt không chút ấm áp, khinh miệt nhìn cô, “Dù cô thực sự vào nhầm phòng tối qua, thì đám phóng viên đó phải đứng chờ ngoài phòng cô chứ, sao lại có thể xuất hiện ở đây?”
Người phụ nữ này gan thật lớn, dám bày trò với anh.
“Tôi không có, tôi cũng không biết bên ngoài lại có phóng viên.” Cô uất ức muốn chết, rõ ràng cô mới là nạn nhân, vậy mà còn bị anh đổ oan.
Lời giải thích của cô chỉ đổi lại một tiếng cười lạnh khinh thường.
Trong mắt anh tràn đầy sự ghét bỏ, nhìn cô một cái rồi quay lưng, bất ngờ kéo khăn tắm xuống...
“Á Anh đang làm cái gì vậy? Đồ biến thái.”
Cố Tiểu Niệm che mắt lại, vội vàng quay người đi.
Mặt cô ngay lập tức đỏ bừng lên.
Người đàn ông chết tiệt này thực sự là một kẻ cuồng khoe thân sao? Dù cơ thể anh ta đẹp, hấp dẫn thật, cũng không có nghĩa là anh ta có thể tùy tiện phô ra như vậy.
Anh ta không ngại, nhưng cô thì lo mình sẽ bị đỏ mắt mất.
Lệ Nam Thành bật cười khẽ, bình thản lấy quần áo mặc vào, thong dong như thể người vừa khỏa thân kia không phải là anh mà là Cố Tiểu Niệm.
“Tối qua cô không hề ngại ngùng như thế, nóng bỏng quấn lấy tôi không buông, liên tục đòi hỏi. Giờ mắng tôi là đồ biến thái thì có hơi muộn đấy.”
Nhớ lại dáng vẻ quyến rũ của cô đêm qua, một dòng nhiệt nóng rực chạy qua bụng anh.
Lệ Nam Thành khẽ nhíu mày.
Anh ghét người phụ nữ này, nhưng cơ thể lại có phản ứng mạnh mẽ với cô.
Chưa bao giờ có chuyện này xảy ra trước đây.