Chương 6
Nếu không phải anh luôn rất tỉnh táo, anh thật sự nghi ngờ rằng mình đã bị cô chuốc thuốc.
Nghe những lời nói đầy ẩn ý và vô liêm sỉ đó, mặt Cố Tiểu Niệm ngày càng đỏ rực, tức tối quát lớn “Anh câm miệng Đồ hèn hạ, bỉ ổi, đồ biến thái chết tiệt, anh lợi dụng lúc người khác không tỉnh táo, thật ghê tởm ”
Dù cô có thực sự vào nhầm phòng, anh cũng không nên lợi dụng cô như vậy.
Nhân lúc cô không tỉnh táo mà làm chuyện đó với cô, anh thực sự là một tên cặn bã.
Sắc mặt Lệ Nam Thành lập tức thay đổi, mặt anh trầm xuống “Cô vừa nói gì?”
Ánh mắt anh lạnh băng đến mức khiến người ta run rẩy.
Cố Tiểu Niệm không kìm được mà run lên, cảm giác sợ hãi bất giác dâng lên, không dám lặp lại những lời vừa nói.
“Thiếu gia.”
Lúc này, bên ngoài vang lên một giọng nói cung kính “Lão gia bảo muốn gặp ngài, bảo ngài qua ngay.”
Nghe vậy, đôi mắt sâu thẳm của Lệ Nam Thành nheo lại.
Anh nhìn Cố Tiểu Niệm sâu xa một lúc, rồi quay người lấy áo khoác.
Nhân lúc này, Cố Tiểu Niệm không dám nấn ná thêm một giây, lập tức xoay người chạy ra ngoài.
Vừa bước ra khỏi phòng, cô thấy có một người đang đứng đó.
Liếc nhanh một cái, cô tiếp tục chạy thẳng về phía thang máy.
Liên Nhạc, người đứng bên ngoài, sững sờ một lúc, gương mặt đầy vẻ ngạc nhiên.
Trong phòng thiếu gia... lại có một người phụ nữ?
Anh có nhìn nhầm không?
Khi anh muốn nhìn kỹ hơn thì người phụ nữ đó đã lao vào thang máy và biến mất.
...
Ra khỏi khách sạn, vừa lên xe taxi, điện thoại Cố Tiểu Niệm reo lên.
Là mẹ kế Tô Lan gọi.
“Cố Tiểu Niệm, con đi đâu lêu lổng vậy hả?”
Cố Tiểu Niệm hít sâu một hơi, kiềm nén cơn giận “Dì Tô, có chuyện gì thì nói đi, không có chuyện gì quan trọng tôi sẽ tắt máy.”
Nghe thấy giọng điệu của cô, Tô Lan tức đến mức mắng chửi “Con suốt ngày chỉ biết ăn chơi, lêu lổng, trong nhà xảy ra chuyện lớn thế này mà không biết, ba con uống thuốc tự tử rồi, con không mau lết đến bệnh viện đi.”
Gì cơ?
Mặt Cố Tiểu Niệm lập tức tái nhợt, cạch, điện thoại rơi khỏi tay cô.
...
Đến bệnh viện, cô quên cả ân oán với Tô Lan, lao thẳng đến trước mặt bà “Ba tôi sao rồi?”
Tô Lan lạnh mặt nhìn cô “Hừ, còn sao nữa, đang được cấp cứu, có giữ được mạng hay không thì còn phải xem số ông ta có lớn không.”
Nghe những lời này, lòng Cố Tiểu Niệm như bị nhấn chìm vào hầm băng, lạnh toát...
Cô nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng cấp cứu đang đóng chặt, tay chân lạnh ngắt “Sao lại như thế được, đang yên đang lành, sao ba lại tự tử?”
Tô Lan định nói gì đó thì đèn báo ngoài phòng cấp cứu từ màu đỏ chuyển sang xanh.
Bác sĩ bước ra từ phòng cấp cứụ
Tô Lan phản ứng có chút thái quá, lao lên trước, đẩy Cố Tiểu Niệm ra, giữ lấy bác sĩ “Bác sĩ, chồng tôi thế nào rồi?”
Bác sĩ tháo khẩu trang xuống “May là cấp cứu kịp thời, giờ đã qua cơn nguy kịch.”
Một tia thất vọng thoáng qua trong mắt bà, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường, cười nói “Vậy thì tốt quá, thật là một phen hú vía.”
“Dù đã qua cơn nguy hiểm, nhưng sức khỏe bệnh nhân vẫn rất yếu, cần phải nằm viện điều dưỡng vài ngày, các vị mau chóng đi đóng viện phí đi.”
...
Bệnh viện Nhân Tâm là bệnh viện tốt nhất thành phố Hải Thành, cũng là bệnh viện đông bệnh nhân nhất.
Hết chương
Càng trong môi trường ồn ào náo nhiệt, Cố Tiểu Niệm lại càng trở nên tĩnh lặng bất thường.