Chương 13
"Chú à, cháu xin lỗi, tất cả là lỗi của cháu, cháu không dám nữa đâu Về sau cháu nhất định sẽ đối xử tốt với bạn học Tống An Cửu Chú cứ yên tâm " Sở Hạo vừa nói vừa dán mắt theo bóng cô, chỉ thiếu nước quỳ xuống xin "Chú cho cháu được chịu trách nhiệm cả đời đi "
Sở Trấn Sở nhìn con trai mình với ánh mắt không thể tin nổi. Thằng nhóc này ăn nhầm thuốc à?
Phó Thần Thương bỗng có chút hối hận vì đã cải tạo lại Tống An Cửụ Trước kia chỉ có cô đi trêu người khác, bây giờ thì bị người khác trêu ngược lại rồi.
Cuối cùng, vụ việc được giải quyết ổn thỏa. Phó Thần Thương không truy cứu thêm. Nhà trường mượn cớ tổ chức lễ tốt nghiệp mời toàn thể phụ huynh đến dự, nhân tiện chọn thời điểm thích hợp để làm rõ sự việc Tống An Cửu bị ghi lỗi vì đánh người. Sở Trấn Sở cũng đích thân đứng ra xin lỗi mọi người.
Chỉ là... nhân vật chính Tống An Cửu lại không đến. Hôm qua cô đã ngủ không yên, sáng sớm lại bị quấy rầy mấy lần, giờ đang ngủ bù. Phó Thần Thương nói không đi cũng không sao, cô nghe thế thì càng vui vẻ, tắt luôn điện thoại, ngủ một giấc trời long đất lở.
Khi tỉnh dậy, đồ ăn nóng hổi đã dọn sẵn. Ban đầu Tống An Cửu còn hơi đề phòng, nhưng ăn một lúc là quên sạch, không chỉ ăn hai bát mà còn múc thêm bát nữa, hoàn toàn quên mất quy luật "vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạó.
"Ăn xong rồi à?" Phó Thần Thương đã đặt đũa từ lâu, ngồi ở ghế sofa đọc sách, thấy cô cuối cùng cũng ngừng ăn, ngẩng đầu hỏi.
"Xong rồi " Tống An Cửu thoả mãn xoa bụng, cảm thấy người đàn ông này cũng không phải vô dụng, chí ít thì nấu ăn đỉnh thật.
"Ngồi xuống."
Tống An Cửu giật mình, đánh rơi cả đũa "Lại nữa hả?"
"Trong đầu em chứa mấy thứ linh tinh gì thế?" Phó Thần Thương vỗ vỗ chỗ bên cạnh, "Lại đây, anh có chuyện muốn nói."
"Không " Tống An Cửu ghét nhất mấy câu kiểu "chúng ta nói chuyện một chút".
Phó Thần Thương không bận tâm, đi thẳng vào vấn đề "Hôm qua họp phụ huynh là để chọn nguyện vọng đại học đúng không?"
"Ừ, chuyện đó anh khỏi bận tâm." Vì với điểm của cô thì khỏi phải nghĩ đến nguyện vọng nào cả.
"Em định cứ như vậy mãi? Tới ba mươi tuổi vẫn còn học lớp 12, đến mức phải học cùng con trai mình, thấy vui không?"
Khóe miệng Tống An Cửu co giật, độc miệng thật...
"Không nói đâu xa, ngay gần đây thôi, năm nay Lương Giai Giai cũng lên lớp 12."
"Anh đừng cứ lôi cô ta ra nói mãi được không "
"Chưa hết đâu, rất có khả năng sẽ cùng lớp với em đó " Phó Thần Thương tiếp tục mỉa.
"Anh đúng là mồm quạ Đừng có nói bậy " Mới tưởng tượng thôi đã đủ khiến cô phát điên rồi.
"Em mất mặt cũng được, nhưng anh thì không."
Tống An Cửu chống cằm, bực tức "Liên quan gì tới anh?"
"Anh yêu cầu em năm sau nhất định phải thi đậu đại học A." Phó Thần Thương liếc cô một cái, gấp sách lại, kết thúc cuộc nói chuyện.
Tống An Cửu lập tức bật dậy "Gì cơ? Anh giết em luôn đi cho rồi "
Đậu đại học thì thôi cũng được, nhưng còn đại học A nữa? Đùa dai quá rồi đó
"Anh nhớ không nhầm thì điểm của em trước kia không tệ, ít nhất em đỗ vào trường Trung học Thịnh Cẩn là do thực lực."
"Đó là vì lúc thi trung học, người ngồi cạnh em là thủ khoa toàn thành." Tống An Cửu lí nhí.