Chương 14
"Người đó là Phó Cảnh Hy cháu trai anh, nó ghét nhất là gian lận nên tuyệt đối không để ai nhìn được bài của mình."
"Không thể nào? Phó Cảnh Hy là cháu anh sao?" Tống An Cửu như bị nghẹn, tim đập hụt mất một nhịp, ánh mắt bắt đầu né tránh.
Phó Thần Thương nheo mắt nhìn cô đầy nghi ngờ "Em thích nó?"
"Anh... anh nói linh tinh gì vậy "
Câu trả lời đã hiện rõ rành rành trên mặt cô rồi, Phó Thần Thương khẽ bật cười "Ban đầu anh còn chưa chắc, giờ thì hiểu rồi. Em vào trường Thịnh Cẩn là vì nó?"
"Không phải Anh đừng có tự suy diễn "
Cô đúng là ngây thơ đến độ chẳng biết che giấu gì cả, chỉ biết chối đây đẩy.
Thực ra thích thì cứ nhận, cũng đâu phải chuyện gì mất mặt. Nhưng trước mặt Phó Thần Thương mà thừa nhận, cô cảm thấy rất mất giá.
Phó Thần Thương như nhớ ra gì đó, khẽ trầm ngâm "Chẳng lẽ..."
Tống An Cửu căng hết dây thần kinh, mắt dán chặt vào anh. Trực giác cho cô biết sắp nghe được điều gì đó kinh thiên động địa nữa rồi.
"Mỗi ngày trong ký túc xá của Cảnh Hy đều có một bó hoa hồng chín bông, bữa trưa có hộp cơm hình trái tim, mấy chục chiếc khăn quàng cổ đủ màụ.. đều là em làm?"
Tống An Cửu muốn úp mặt xuống đất luôn cho rồi.
Ước gì ngủ luôn không bao giờ tỉnh dậy
Mất hết mặt mũi rồi còn gì
Một lúc sau, Phó Thần Thương khẽ hừ "Trẻ con thật."
Tống An Cửu bật dậy, giận dữ "Anh mới trẻ con Cả nhà anh đều trẻ con "
"Phó gia cả nhà cũng bao gồm cả Phó Cảnh Hy."
"Anh..." Trời ơi, tức chết mất Đấu khẩu thế nào cũng không lại anh ta
"Sao lại thích nó?" Phó Thần Thương tỏ ra rất hứng thú hỏi.
"Liên quan gì đến anh "
"Anh hỏi với tư cách chồng em."
"Em có quyền không trả lời."
Ánh mắt Phó Thần Thương ranh mãnh như một con cáo già thâm hiểm "Vậy anh hỏi với tư cách là chú hai của Phó Cảnh Hy. Tại sao lại thích cháu anh? Biết đâu anh có thể nói tốt vài câu với anh cả giúp em."
"Đồ... đồ vô sỉ " Rõ ràng biết chuyện đó không thể, có ai tự tay đi đội nón xanh cho mình không chứ? Vậy mà anh ta lại nói được không chút ngượng mồm.
"Nói thử xem." Phó Thần Thương chống cằm, ra vẻ dụ dỗ, rõ ràng là đang rất có hứng thú.
Tống An Cửu quay mặt đi, ấp úng mãi mới nói "Cậu ấy... đẹp trai Em trúng tiếng sét ái tình "
Phó Thần Thương bật cười "Chỉ thế thôi?"
"Sao nào? Anh thì được yêu từ cái nhìn đầu tiên, còn em thì không được à?"
Cô không hề nói dối. Lần đầu gặp cậu ấy ở phòng thi cô đã bị hớp hồn, sau đó lại tình cờ gặp thêm vài lần, cô cảm thấy đó là duyên phận, là định mệnh.
"Ừ, rồi sao nữa?" Phó Thần Thương gật đầu, tiếp tục hỏi.
"Sau đó... bọn em ngồi cùng bàn, cậu ấy là lớp trưởng, luôn quan tâm em. Em gây chuyện cũng bao che cho em, còn giúp em che giấụ Cậu ấy tốt lắm "
Nhắc đến Phó Cảnh Hy, gương mặt Tống An Cửu hiện lên vẻ e thẹn hiếm thấy, nhìn ngoan ngoãn vô cùng.
"Nhà họ Phó chẳng ai là người tốt cả." Giọng Phó Thần Thương bỗng trở nên lạnh hẳn.
Tống An Cửu cạn lời. Vì muốn chửi người khác mà tự lôi bản thân vào luôn, bị gì vậy trời?
"Về sau mấy chuyện đó, không được làm nữa."
"Tại sao? Có đụng chạm gì đến anh đâu "
"Đừng quên bây giờ em là người có chồng."