⬅ Trước Tiếp ➡
"Nói."
"Tin tức mà Phi Vũ cung cấp cho chúng tôi là anh ta sẽ sử dụng công trường xây dựng làm tài sản thế chấp. Anh bắt Phi Vũ tăng định giá và làm anh ấy khó xử hay cứ lờ đi?"
"Quên đi."
"Sau đó anh ta bám vào nó?"
"Sớm muộn gì cũng có được nó."
Người đàn ông thậm chí còn không mở mắt, giọng nói trầm thấp và có chút lười biếng, nhưng trái tim Vân Khanh lại run lên, cô vô thức nhìn anh.
Đột nhiên anh mở mắt ra nhìn Vân Khanh, đáy mắt trầm tĩnh như nước, "Đây, bác sĩ Vân."
Vân Khanh tỉnh táo lại, nhìn anh uyển chuyển xuống xe, trực giác đây là một người đàn ông nguy hiểm hơn cô tưởng tượng, sự nghiêm nghị ẩn sâu trong xương.
...
Tầng 2 của phòng khám.
Người đàn ông cởi áo khoác, thắt cà vạt, và chú chim nhỏ của Tống Cận Mỹ lần lượt theo sau với chiếc đồng hồ quý giá trên tay.
"Bác sĩ Vân, Mặc Trầm đi tắm đi..."
Vân Khanh nói, "Chúng tôi có các y tá nam, bao gồm một số điều trị riêng tư theo dõi, và tôi sẽ cố gắng hết sức để sắp xếp các kỹ thuật viên nam."
Tống Cận Mỹ nhìn qua với một đôi mắt đẹp đang cười, "Nói đến đây, bác sĩ Vân là người điều trị cho Mặc Trầm, cô đẹp như vậy khiến tôi muốn nhìn nhiều hơn!"
“Cô Tống, tôi đã kết hôn.” Đã từng có những thành viên nữ trong gia đình cảm thấy Vân Khanh xử lý theo cách này.
Tất nhiên, cô trong tiềm thức nói với người đàn ông ở bên.
Anh đang cởi thắt lưng, động tác chậm rãi gợi cảm không tả nổi, đôi mắt sâu thẳm bình tĩnh, ngón tay thon dài véo cằm Tống Cận Mỹ, "Ai có thân hình đẹp và đôi mắt nhỏ hơn em?"
1: Anh Lục thật xoi mói
Khuôn mặt đẹp của Tống Cẩn Mỹ đỏ lên, giơ nắm đấm nhỏ lên: “Anh hai, anh đáng ghét....”
Người đàn ông xoay người đi vào phòng tắm.
“Anh ấy xấu từ trong xương đấy!” Tống Cẩn Mỹ bĩu môi quở trách nói với Vân Khanh.
Vân Khanh từ chối cho ý kiến, quan sát, “Cô Tống, cô ở trước mặt anh Lục, dường như có chút thận trọng?”
“Khí tức của anh ấy quá mạnh, thân phận địa vị lại không tầm thường, một ánh mắt liền khiến tôi thấp thỏm khuất phục.”
“Vậy cô và anh Lục, thân mật nhất tới bước nào?”
“Home - run.” Hai người cùng nhau bước vào phòng làm việc, Tống Cẩn Mỹ cởi áo khoác nữ xuống, trước lồi sau lõm thật sự nóng bỏng, cô ta đỏ mặt khoa tay múa chân, “Lần trước Mặc Trầm uống say, trong ghế lô chỉ còn tôi và hai người, anh ấy hút thuốc, tôi thì bò lên người anh ấy, giống như vậy, anh ấy đáp lại nụ hôn của tôi, nhưng phía dưới không có động tĩnh, tôi muốn dùng...nhưng anh ấy từ chối.”
Vân Khanh xấu hổ, cũng không muốn nghe chi tiết, cô Tống thoạt nhìn giống như người không não, rất ngây thơ.
“Cô và anh Lục từng có thân mật nhất thì được rồi.” Như thế thì tiến hành trị liệu sau này, sẽ không tốn công.
“Bác sĩ Vân, cô có thể làm trị liệu hai người tôi và anh ấy nhiều hơn một chút không? Ví dụ như....hôn anh ấy, vuốt ve anh ấy các loại?”
Vân Khanh nhướng mày, dục vọng của người này đối với Lục Mặc Trầm lại mạnh như vậy?
“Được chứ, nhưng hôm nay chủ yếu là kiểm tra cơ thể anh Lục.”
Điện thoại cố định vang lên, Vân Khinh nhấc máy lên nghe, nhíu mày.
Phòng kiểm tra ----
Bên trong vang lên tiếng ưm ưm ah ah kịch liệt khiến người khác đỏ mặt tim đập.
Trợ lý đi tới, “Bác sĩ Vân, đã thay rất nhiều phim, bệnh nhân đều không thỏa mãn, không hề phản ứng, đây cũng sắp một tiếng rồi.”
Vân Khanh vén rèm bước vào trong phòng, bên chiếc giường trắng tinh, một người đàn ông đang ngồi thẳng người.
Cho dù anh cởi nửa quần, vị trí quan trọng được thiết bị che lại, mái tóc ngắn thoạt nhìn vẫn cực kỳ kiêu ngạo, khí tức trầm ổn bức người.
Vân Khanh đảo qua cơ bụng đều đặn căng chặt của anh, nhìn về phía y tá nam bên cạnh.
Y tá lại cầm một đống đĩa phim bước lên: “Anh Lục, anh không thích Âu Mỹ, đây toàn là diễn viên nữ đảo quốc, bìa mặt có ảnh, anh có cảm thấy thích không?”
Ngón tay thon dài của người đàn ông kẹp điếu thuốc, nheo nửa đôi mắt đen, tay lướt qua hết đĩa này tới đĩa khác.
Đĩa trong tay y tá lại thấy đáy, bất lực nhìn về phía Vân Khanh.
“Kiếm thêm một số từ trên máy tính.”
Giọng nói này khiến cho người đàn ông đang hút thuốc ngước mắt lên, quan sát Vân Khanh không sao nói rõ được, ánh mắt anh trong khói thuốc không thấy rõ, ngược lại nhíu mày nói với y tá, “Tìm một người trông như thế này, không chừng tôi có thể cứng.”
Y tá nam: “.....”
Trợ lý: “.....”
⬅ Trước Tiếp ➡