⬅ Trước Tiếp ➡
Vân Khanh nhìn điếu thuốc kia chỉ về phía mình, người này, nói nhảm nhí một cách chững chạc đàng hoàng cái gì?
Đối với khuôn mặt này của cô, có thể....cứng? Tuy là cảnh tưởng gì cũng thấy qua, quay đầu bị người khác coi như diễn viên nữ muốn làm, Vân Khanh tức giận không nhẹ.
Lỗ tai ửng đỏ, cô nhìn anh.
Rõ ràng anh ngồi, cô đứng, nhưng cảm giác lạnh thấu xương vô hình của người đàn ông, khí tức vẫn đè ép cô nhiều lắm.
Có lẽ là chờ đợi, người đàn ông gạt tàn thuốc, nhướng mày ngẩng đầu, “Có vấn đề gì?”
Đối mặt với anh, con ngươi đen láy thuộc phái đứng đắn, Vân Khanh cũng nghi ngờ bản thân có phải hiểu lầm rồi không? Anh không mượn điều này trêu chọc cô.
Nhưng phía sau khói thuốc, tâm trạng ẩn chứa trong chân mày khóe mắt người đàn ông, chính là có một phần tà khí không thể nhận ra.
Đôi môi hồng của cô khẽ mấp máy: “Anh Lục, anh có bệnh nên tôi tha thứ cho sự mạo phạm của anh! Trọng điểm động tác của phim không phải nữ chính, người đàn ông bình thường đều sẽ nhìn chằm chằm vị trí đặc tả.”
“Khuôn mặt trông không đẹp, tôi rất khó phản ứng.”
2: Anh Lục thật xoi mói
“Vậy chỉ có thể nói rõ anh Lục là một người rất xoi mói.”
Người đàn ông hút thuốc nhìn cô, “Nói rõ tôi đối với phụ nữ, có sự theo đuổi phẩm chất, không phải một người trang điểm đậm không thấy rõ mặt, tôi đều được, đó là ngựa đực, bác sĩ Vân, cô nói sao?”
Lời nói này của anh, là tự khen mình cũng gián tiếp khen cô một cách không biết xấu hổ.
Vân Khanh không đè nén được sự ấm áp mơ hồ trên má, cô khoe khoang chuyên ngành này, cô tùy tiện nói ra vài câu thì có thể khiến người đàn ông mặt đỏ tai hồng.
Nhưng, núi cao còn có núi cao hơn.
Người đàn ông với vẻ mặt nghiêm túc cùng với chỉ số IQ cao, khiến cô đối đáp khó khăn.
Bị lưu manh đùa giỡn lại bất lực không thể cãi lại, mấu chốt là cô không đủ khả năng, một bài kiểm tra phản ứng BO mất một ngày?
Vân Khanh xoay người ra ngoài, phân phó trợ lý, “Chọn một bộ phim đảo quốc cắt vài tấm hình H, thay mặt nữ chính thành của tôi.”
“Chị Vân, chị thật sự muốn....cho dù anh Lục siêu đẹp trai, nhưng lấy khuôn mặt chị, điều này rất bôi nhọ chị.”
“Tranh thủ đi, làm xong gọi tôi.”
Hai mươi phút sau, trước máy tính, trợ lý nhìn người phụ nữ tay cầm chuột di chuyển với vẻ khiếp sợ.
Y tá nam xem thế là đủ rồi, “Bác sĩ Vân, không ngờ cô là bác sĩ Vân thế này!”
Vân Khanh tải bức ảnh xuống, quay đầu cười nhã nhặn, “Sau này, các cậu sẽ từ từ biết được bản tính tốt đẹp của tôi.”
Quả thật là bản tính ‘tốt đẹp’!
Y tá nam trở về phòng, lo sợ bất an đưa máy tính bảng, “Anh Lục, bức ảnh anh cần.”
Lục Mặc Trầm cúi đầu: “.....”
Khuôn mặt lạnh lùng tối sầm lại.
Khuôn mặt là khuôn mặt người phụ nữ kia, nhưng đôi mắt trên mặt chảy máu, đôi môi khủng bố, mẹ nó là ai P ra?
......
Hai giờ chiều, Vân Khanh tiễn đôi nam nữ ra khỏi phòng làm việc.
“Ba hạng mục kiểm tra, vất vả cho anh hai rồi.” Tống Cẩn Mỹ nhận lấy túi thuốc, nháy mắt với Vân Khanh, “Lần sau chính là trị liệu hai người sao?”
Vân Khanh trong lòng đã rõ nhưng không nói ra mà gật đầu.
Bóng dáng mỹ nam mỹ nữ đi xa, cô nặn mi tâm đi tới quầy lễ tân, “Kết quả kiểm tra tổng hợp chưa?”
Trợ lý đáp, “Bác sĩ phòng kiểm tra đang làm, trước năm giờ sẽ có kết quả.”
“Ay ay chúng tôi cũng muốn xem! Anh Lục cực phẩm nhân gian, chúng tôi muốn xem nơi đó của anh ấy có phải cũng là cực phẩm không!” Vài y tá nhỏ đùa bỡn.
Một người trong đó lại nói, “Bác sĩ Vân, cô quá lạnh lùng rồi, Lục Mặc Trầm đấy, cô lại không tiễn tới ngoài cửa, mở cửa xe một cách nhiệt tình chân thành!”
Vân Khanh biết anh tên Lục Mặc Trầm, vậy thì thế nào?
Y tá nhỏ thấy vẻ mặt nhạt nhẽo của cô, lắc đầu, “Cô thật sự không biết anh ấy là ai à? Con trai cả nhà họ Lục của Tư lệnh quân khu, nhân vật huyền thoại mới tới thành phố S chúng ta đó!”
Mới tới....Vân Khanh cong môi, “Vậy trước đây anh ấy ngồi xổm ở đâu?”
“Nghe nói anh Lục mới từ Mỹ trở về cách đây không lâu, New York có tòa nhà tài chính của anh ấy, nghe nói qua tập đoàn Thịnh Thế trong nước rồi chứ? Của anh ấy! Anh ấy cũng sẽ lập tức thăng chức chủ tịch tập đoàn Lục thị đấy! Kiểu người đàn ông được tạo ra bởi các vị thần trên trời, công tử nhẹ nhàng như ngọc đoan trang, ánh mắt sâu thẳm cất giấu câu chuyện, quả thực được phái xuống để chúng tôi mê muội mà!”
“Ừm, cũng có 20cm, hôm nay còn chưa hoàn toàn dựng lên.”
“Fuck! Bác sĩ Vân, cô đo qua rồi?!”
“Tôi nhìn mũi anh ấy liền biết, vừa cao vừa thẳng, giọng nói trầm thấp, kiểu người đàn ông tiêu chuẩn này thì nơi đó cũng đặc biệt lớn! Rất mê anh ấy nha!”
Vân Khanh bình tĩnh khuyên bảo, “Anh Lục có một không hai, kích thước đáng tự hào, nhưng đó là súng giả, các cô gái, ngắm được không dùng được đâu.”
⬅ Trước Tiếp ➡