⬅ Trước Tiếp ➡
Cuối cùng, nàng thất vọng hoàn toàn, đau thấu triệt nội tâm.
Nàng ra đi còn mang theo hài tử của nàng với hắn. Sau khi nàng chết, hắn sẽ đau lòng đúng không? Không biết hắn có hận nàng hay không, bởi vì nàng mang cả hài tử của hắn đi theo.
Mà Liễu Uẩn Chi ngọc thụ lâm phong đứng trước mặt nàng bây giờ chưa từng có liên quan gì đến nàng.
Nàng không có cách để lừa gạt bản thân nói rằng hiện tại mình đã hoàn toàn không thích hắn. Khi nàng nhìn thấy hắn, trái tim vẫn đập vô cùng dồn dập.
Nhưng nàng quyết định buông tha hắn, cũng buông tha chính bản thân mình.
Kiếp trước cũng là tình huống này, hắn bị Du Hoằng Nghĩa đánh ngất đi sau đó bắt đến Du trại, nói muốn hắn làm tướng công của Du Yên.
Khi ấy, Du Yên vừa gặp hắn đã yêu, đương nhiên vui vẻ đồng ý.
Nàng quấn quít lấy hắn, thay đổi nhiều trò khiến hắn vui vẻ, mặc dù hắn không thích, biểu tình trên mặt cũng lạnh nhạt, nhưng cũng không lộ ra vẻ mặt chán ghét nàng. Nàng biết hắn không vui, cũng biết hắn ở lại Du trại chỉ vì tình thế cấp bách, nàng đáp ứng hắn đến lúc đó sẽ thừa dịp Du Hoằng Nghĩa không chú ý để vụng trộm thả hắn đi.
Khi đó, nàng mới thấy Liễu Uẩn Chi cười rạng rỡ.
Nàng nhớ rõ lúc ấy ở trước viện có hoa đào nở, một đóa hoa bị gió thổi nhẹ nhàng chao liệng rơi xuống..
Rất đẹp, nàng không nhớ rõ là hoa hay là nụ cười của hắn.
Nếu như hai người không uống rượu say, rồi sau đó mơ hồ cùng giường, khẳng định là nàng và hắn không có duyên phận..
Vội vàng thoát ra khỏi những hồi ức và cảm xúc sa sút, nàng nhìn Liễu Uẩn Chi, lắc lắc đầu: "Không đau. Thật sự rất xin lỗi đã bắt ngươi đến tận đây."
"Không sao cả." Liễu Uẩn Chi thản nhiên nói.
"Ngươi cũng nhìn thấy.. ca ca của ta đầu óc không được thông minh lắm, chỉ quan tâm vớ vẩn." Du Yên nhớ tới Du Hoằng Nghĩa nói không ai muốn nàng, nói nàng hoang dã, xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng.
"Ừ. Cho nên.. khi nào ta có thể rời đi." Vừa rồi Liễu Uẩn Chi nghe lỏm được cuộc trò chuyện của hai người, biết muội muội này là người hiểu lý lẽ, chắc là sẽ thả mình đi.
"Ngươi.." Du Yên ngập ngừng một lát, "Ngươi ở lại Du trại trước đi."
Quả nhiên Liễu Uẩn Chi lộ ra thần sắc kinh ngạc.
Du Yên nghĩ, Liễu Uẩn Chi ở lại, Du Hoằng Nghĩa sẽ không đánh cướp nữa. Đối với ai cũng có lợi, nhất là Liễu Uẩn Chi.
Những con dế trên đất đã nhảy một đoạn, Du Yên cầm lọ theo sau, ngồi xổm trên mặt đất bắt chúng, "Ngươi muốn vào Kinh đi thi đúng không? Giờ cách cuộc thi thời gian còn gần một tháng, ngươi vội vào thành làm gì?" Nàng nhìn những con dế, giả bộ như không có việc gì hỏi.
Trong lòng Liễu Uẩn Chi nghi hoặc, sao nàng lại biết mình muốn vào Kinh đi thi?
"Ta muốn đến nhờ vả thông gia là bà con xa ở Kinh Thành." Liễu Uẩn Chi dám mắt vào thân thể nho nhỏ đang ngồi xổm trên mặt đất, mở miệng.
"Dương lão bá? Biểu muội cùng ngươi đính hôn tháng trước đã gả cho quản gia của Kỳ gia làm tiểu thiếp. Người ở nhà họ có thích hợp không?" Du Yên vẫn không ngẩng đầu, vui đùa với những con dế đang ngọ nguậy cọng râu.

⬅ Trước Tiếp ➡