⬅ Trước Tiếp ➡
Trong lòng Liễu Uẩn Chi hết sức kinh ngạc, không biết nàng nói là thật hay giả. Nếu là thật, vậy thực sự hắn không thể đến nhờ cậy được.
Du Yên bỏ những con dế vào trong lọ, ngẩng đầu nhìn hắn: "Không tin sao? Ngươi viết một phong thư hỏi Dương lão bá một chút xem cuộc hôn nhân kia còn tính hay không?" Mắt nàng rất bình tĩnh, không có vẻ đang nói dối chút nào.
Đương nhiên Du Yên không nói dối, kiếp trước nàng đã hỏi thăm rõ ràng, biết hắn có hôn ước với biểu muội Dương Ngọc Kha, lần này vào Kinh định tìm nơi nương tựa là Dương lão bá đang làm người đánh xe ở Kỳ gia
"Ngươi ở lại Du trại đi, ta không quấy rầy ngươi, ngươi cần đọc sách thì đọc sách, đến kỳ thi, ta sẽ tự thả ngươi đi, còn chuẩn bị xe ngựa đưa ngươi tới Kinh Thành."
Du Yên đi đến trước mặt Liễu Uẩn Chi, khống chế trái tim đang kinh hoàng và giọng nói run rẩy của bản thân, kiên trì ngẩng đầu lên chăm chú nhìn hắn.
Liễu Uẩn Chi nhìn thấy cô nương thấp hơn không ít so với mình ở trước mặt, trong mắt lấp lánh chợt sáng chợt tối, sau khi cân nhắc trong lòng một lượt, hắn lùi ra sau từng bước, xoay người thở dài. "Vậy ta cảm tạ tại đây trước."
"Ngươi ở Đông sương trước đi, nơi đó yên tĩnh." Du Yên nhẹ nhàng thở ra, cong khóe miệng.
Dứt lời, nàng cầm theo chiếc lọ đi đến phòng mình.
Liễu Uẩn Chi dõi theo bóng dáng của nàng, có chút đăm chiêu, không hiểu vì sao nàng lại biết nhiều chuyện về bản thân mình như thế.
Ta đã thích ngươi từ trước.
Liễu Uẩn Chi mang đồ đạc của mình đến Đông sương, sau đó cả buổi trưa không bước ra ngoài.
Du Yên trốn ở trong phòng mình, cũng không buồn đi ra.
Con dế còn gáy réc réc trong lọ, Du Yên cũng chẳng còn lòng dạ nào chơi với nó nữa.
Nàng cảm thấy rất kì diệu, sống lại một lần nữa vẫn dính dáng đến hắn. Tuy rằng bản thân nàng hoàn toàn có thể tránh đi, nhưng bởi vì một sợi thần kinh chập mạch của ca ca, nàng vẫn không thể không giữ hắn ở lại Du trại.
Nàng có thể thả hắn đi, nhưng khi hắn đến Kinh Thành, biết được Dương Ngọc Kha đã gả cho Vương quản gia, dám chắc hắn sẽ không đến nương tựa Dương gia, hắn cũng không có tiền để dành, cuối cùng có thể thực sự sẽ lưu lạc đầu đường hoặc là làm một số công việc dơ bẩn hay vất vả.
Du Yên thở dài vài tiếng nhẹ như không thể nghe thấy, nàng vẫn không nỡ để hắn đi làm những công việc cực khổ, dơ bẩn đó. Hắn có tấm lòng rộng rãi, ôn nhuận như ngọc, chỉ nên cầm sách nghiên cứu tri thức, không nên làm hạ nhân khom lưng cúi gối.
Kiếp trước hắn thi đỗ Trạng Nguyên, sau đó được phong làm Thông phán của Vũ Châu. Cho nên thực sự Du Yên chưa từng thấy dáng vẻ nghèo túng của hắn. Trong trí nhớ của nàng, hắn là người ôn tồn lễ độ, đối với ai cũng ôn hòa đôn hậu, cũng chưa từng nóng giận đỏ mặt bao giờ.
Trong lòng Du Yên hắn chính là trăng sáng trên cao, bất kỳ lúc nào cũng là dáng vẻ tuyệt nhất.
Nể tình những điều tốt hắn làm cho nàng đời trước, nàng đành dành cho hắn một chỗ dung thân, cũng đúng lúc để cho ca ca nàng dừng lại, không làm những hành động cướp bóc nữa.

⬅ Trước Tiếp ➡