Chương 5
Có một lần Thẩm Thời Trạm cười Lạc Mân ngủ dính người, Lạc Mân lập tức không kháng nghị, đến buổi tối nói gì cũng không chịu ngủ bên cạnh Thẩm Thời Trạm.
Thẩm Thời Trạm nhìn bộ dáng cậu tức giận buồn cười, cũng không bắt ép Lạc Mân tùy cậu nằm ngủ cách mình một cánh tay.
Đèn vừa tắt được một lúc, Thẩm Thời Trạm cảm giác Lạc Mân nhẹ nhàng nhích lại gần, hình như cậu chống người nhổm dậy, cẩn thận quan sát hắn có ngủ hay không. Hơi thở nóng hổi mang theo hương sữa phả lên mặt, chọc Thẩm Thời Trạm chỉ muốn cười.
Hắn liều mạng nhịn xuống, muốn nhìn xem rốt cuộc Lạc Mân định làm gì.
Đợi một hồi, Lạc Mân xác định Thẩm Thời Trạm đã ngủ, mới cẩn thận từng li từng tí nhấc một cánh tay Thẩm Thời Trạm lên, mặt đối mặt gối lên cánh tay hắn, kéo cánh tay còn lại khoác lên eo mình, hài lòng nằm ở trong ngực của hắn, trong chốc lát liền ngủ say.
Thẩm Thời Trạm bị cậu làm cho mềm lòng muốn chết, hôn một cái lên mái tóc trước trán Lạc Mân, tựa cằm trên đỉnh đầu cậu, ôm chặt người trong ngực, cũng yên tâm chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau tỉnh lại, tất nhiên Lạc Mân sẽ không thừa nhận, dùng sức lực không đủ mà chặn họng hắn “Tối hôm qua anh đang ngủ còn muốn đến ôm em, em sợ đánh thức anh mới không tránh ra.”
Cậu nói xong, tiến đến trước mặt Thẩm Thời Trạm hỏi hắn “Có phải em cực kỳ tốt không? Anh không ôm em sẽ ngủ không được?”
Thẩm Thời Trạm làm bộ rất khổ não nhận mệnh, mở mắt nói dối theo cậu “Vậy xem ra anh đúng là không ôm em sẽ ngủ không được, sau này chỉ có thể mong em giúp đỡ, cho anh ôm ngủ được không?”
Dường như Lạc Mân không ngờ dễ dàng như vậy đã lừa gạt được Thẩm Thời Trạm, ngẩn ngơ một chút mới miễn cưỡng trấn định nói rằng “Có thể chứ.”
Lạc Mân vừa dứt lời đã đỏ mặt muốn xuống giường. Nói dối cái gì, cậu vẫn là lần đầu tiên đây.
Thẩm Thời Trạm lại không cho cậu được như ý, mở chăn ra một cái nhanh như hổ đói vồ mồi ôm người vào lòng, dùng chóp mũi cọ gò má Lạc Mân, thấp giọng ghé vào tai cậu dịu dàng nhỏ giọng “Mân Mân của anh tốt nhất, cực kỳ cực kỳ tốt.”
Mân Mân tốt như vậy, tự nhiên bị Thẩm Thời Trạm đặt ở dưới thân muối muối cất cất một buổi sáng, đến cuối cùng, vừa nghe thấy Thẩm Thời Trạm khen cậu cực kỳ tốt, Lạc Mân liền méo miệng muốn khóc.
Thẩm Thời Trạm lấy gối ra, mấy lần kéo người quay vào trong ngực. Lạc Mân quen được Thẩm Thời Trạm ôm ấp, cậu dính vào đã nhận ra Thẩm Thời Trạm, tự động gối đầu vào bả vai hắn ngủ tiếp.
Thẩn Thời Trạm không đành lòng gọi cậu dậy, nhưng tối hôm qua không ăn cơm, sợ cậu đói bụng quá, lại lo lắng buổi tối Lạc Mân không ngủ được, vẫn quyết tâm nhẹ giọng gọi “Mân Mân, Mân Mân… Nên dậy thôi, dậy đi chúng ta xuống lầu ăn cơm được không? Có canh bồ câu em thích uống nhất… Mân Mân…”
Lạc Mân không chịu nổi quấy nhiễu, vừa miễn cưỡng mở mắt đã cảm thấy ánh sáng đèn giường yếu ớt vẫn hơi chói mắt, Thẩm Thời Trạm phát hiện, vươn tay tắt đèn giường đợi cậu chậm rãi thích ứng.
Lạc Mân rầm rì duỗi thắt lưng mệt mỏi liền bị Thẩm Thời Trạm ôm ra khỏi chăn, nhỏ giọng ghé vào tai cậu nói câu gì đó.