⬅ Trước Tiếp ➡

Lạc Mân lập tức đỏ mặt, đẩy Thẩm Thời Trạm ra chạy vào phòng tắm. Trong chốc lát vang lên tiếng nước chảy. Nụ cười trên mặt Thẩm Thời Trạm sâu thêm, muốn đến mở cửa phòng tắm, lại sợ dọa người bên trong vẫn là thôi đi.
Nghe cậu ‘giải quyết’ xong, Thẩm Thời Trạm mới đi vào ôm người ngồi trên bồn cầu, giúp cậu xỏ dép lê. Lại ôm đến bồn rửa mặt bên cạnh lấy kem đánh răng, Lạc Mân tự cầm bàn chải đánh răng chạy bằng điện ong ong ong mà đánh răng, Thẩm Thời Trạm thấm nước vuốt tóc cho cậụ
Vừa rửa mặt xong, Lạc Mân mang theo một mặt còn dính nước muốn chạy ra ngoài, bị Thẩm Thời Trạm tóm lại lau xong mới cho đi.
Thẩm Thời Trạm rửa mặt xong đi ra, Lạc Mân đã kéo rèm cửa sổ đang lấy quần áo.
Chọn một bộ Thẩm Thời Trạm mua cho cậu, áo T shirt màu trắng đơn giản phía trên in mấy ngôi sao vàng phối với quần soóc màu cây đay.
Mặc lên người nhỏ hơn tuổi thật hai tuổi.
Lạc Mân mười chín tuổi, nhưng lại trưng ra gương mặt búp bê, đôi mắt vừa to vừa sáng, đôi môi phấn phấn nộn nộn, nhìn vào chính là đứa trẻ vị thành niên.
Tối qua làm hơi quá, Lạc Mân giơ tay khom lưng có hơi bất tiện. Thẩm Thời Trạm mừng rỡ làm giúp, ôm người ngồi trên đùi lúc mặc quần còn cọ cọ vài cái.
Lão Chu nghe thấy động tĩnh rời giường trong phòng ngủ chính, nhanh chóng gọi người bưng đồ ăn nóng lên. Mặc dù đều là chút thanh đạm, nhưng nữ đầu bếp Thẩm gia rất nổi tiếng, không phải thổi phồng lên, một bàn đồ ăn Lạc Mân nhìn đã muốn ăn.
Thẩm Thời Trạm ngồi đối diện ăn cơm với cậu, Lạc Mân thích uống canh bồ câu, Thẩm Thời Trạm múc cho cậu một bát súp nhỏ, lại không cho cậu uống nhiều, bảo cậu ăn nhiều cải xanh, không thể chỉ nhìn chằm chằm một món mà ăn.
Lạc Mân ấm ức bĩu môi, trong lòng hơi động không đối nghịch Thẩm Thời Trạm nữa mà ngoan ngoãn bảo ăn cái gì thì ăn cái đó.
Thẩm Thời Trạm cũng kinh ngạc, mỗi lần Lạc Mân ăn cơm cũng cực kỳ khó khăn, kén ăn không nói lại ăn ít cơm. Nếu để cậu tùy ý ăn canh, đồ ăn khác căn bản cậu không động vào dù chỉ một chút, bụng cậu sẽ không chứa được nhiều như vậy.
Hôm nay lại ngoan đến kỳ lạ, vẻ mặt hắn vẫn như cũ không biểu tình tiếp tục gắp thức ăn cho Lạc Mân. Thực sự không ăn nổi nữa, Lạc Mân mới đáng thương trông mong nhìn Thẩm Thời Trạm “Thật sự không ăn được… Thật sự no rồi…”
Lão Chu đứng bên cạnh cũng chống đỡ không được nở nụ cười, khuyên nhủ “Hôm nay xác thực tiểu thiếu gia ăn được nhiều hơn, nếu ăn nữa sẽ không tốt.”
Thẩm Thời Trạm mới để đũa xuống, lấy cái khăn vuông trên bàn lau miệng cho Lạc Mân.
Ăn xong cơm, Lạc Mân đi bộ đến vườn hoa nhỏ thăm chó con của cậu, nhưng mà lúc ôm về là con chó nhỏ, bây giờ đã có thể dễ dàng đánh gục Lạc Mân. Husky hai tuổi nhìn thấy chủ nhân liền lè lưỡi nhào tới, đang muốn giống như trước đánh gục Lạc Mân liếm mặt cậu, lại nhìn thấy Thẩm Thời Trạm theo sau đi tới đây.
Husky tuy rằng ngu xuẩn, cũng biết thấy Thẩm Thời Trạm phải thu liễm, một động tác nhào về phía trước miễn cưỡng ngưng lại, tự mình ngã chổng vó.
Động tác này triệt để chọc Lạc Mân phát cười, cậu ôm bụng ngã vào người Thẩm Thời Trạm ‘ha ha ha’ liên tục, Thẩm Thời Trạm cũng cảm thấy thú vị, trên mặt có chút ý cười.


⬅ Trước Tiếp ➡