Hạ Minh Tuyên cười nói: “Tôi không có bạn gái cũ, chỉ có vị hôn thê”
Lâm Tố Tâm tự động chắt lọc lời anh nói.
Hạ Minh Tuyên thấy cô không nói gì thì nói tiếp: “Bây giờ thì đúng lúc, để người khác biết, cô được che chở bởi một người có đặc quyền ở Ngân Diệu, nhưng lại không biết là ai. Nếu nói ra chuyện cô là người của tôi, động fan của tôi còn lớn mạnh hơn của Mộ Hàn Khanh nhiều, cô càng không biết chết như thế nào đâu. Cứ để người ta đoán đi, sau lưng cô là ai, như vậy mới không có ai dám đắc tội với cô”
Lâm Tố Tâm nghe xong thì giương mắt đờ đẫn, lần đầu tiên khâm phục Hạ Minh Tuyên sát đất, nhưng ngẫm lại lại cảm thấy có chỗ nào đó sai sai: “Anh quá tự luyến rồi đó, động fan gì gì đó của anh, anh đã tốt nghiệp rồi, cho dù năm đó có nổi tiếng như thế nào đi nữa thì bây giờ cũng có hotboy mới rồi, biết chưa?”
Hạ Minh Tuyên hờ hững nói: “Không thì lần sau cô chụp chung với tôi tấm ảnh, rồi đăng lên BBS thử xem?”
“…”. Lâm Tố Tâm lúng túng: “Hay là quên đi”.
Hạ Minh Tuyền hừ nhẹ một tiếng, hiển nhiên là không hài lòng lắm với thái độ của Lâm Tố Tâm.
Lâm Tố Tâm tua đi tua lại lời nói của Hạ Minh Tuyên trong đầu, không thể không thừa nhận, anh ta nói rất có lý. Muốn hòa lẫn vào học viện Ngân Diệu thì có lẽ đây là cách tốt nhất, hơn nữa bây giờ mọi người đoán đông đoán tây, dù sao cũng không có chứng cứ, cũng hơn là cô công khai thừa nhận mình có quan hệ tình cảm với cậu ba Hạ nhỉ?
Cô cân nhắc một chút rồi nói: “Được rồi, chuyện ở phòng giáo vụ cứ thế đi. Nhưng mà, mấy cái anh đưa…”
Hạ Minh Tuyên ngắt lời cô, giọng điệu cứng rắn: “Mấy thứ này cô phải nhận, cũng phải dùng. Nếu để người ta nhìn thấy có người đưa đón cô, nhưng những thứ cô dùng vẫn là đồ bình thường, thì người ta sẽ nghĩ thế nào hả?”
“…Sẽ cảm thấy tôi độc lập tự mình cố gắng, không phải vì tiền”
“…”. Hạ Minh Tuyên nghẹn họng, sau đó dở khóc dở cười nói: “Có đôi khi tôi thật sự không hiểu được cái lòng tự trọng của học sinh bình thường ấy, cái mạch suy nghĩ này quá là kỳ lạ rồi. Tôi nói cho cô biết, người khác sẽ không cảm thấy cô tự mình cố gắng gì gì đó đâu, mà chỉ cảm thấy rằng, tuy cô ôm đùi người có tiền, nhưng người ta chỉ vui đùa với cô một chút thôi chứ chẳng xem cô là cái khỉ gì cả, càng không thể nào cưới cô, cho nên ai cũng có thể chơi đùa cô một chút, hiểu không?”
2: Chỗ dựa lớn mạnh hơn.
“…”. Lâm Tố Tâm hết lời phản bác.
Thì ra kẻ có tiền nghĩ như vậy à? Anh ta thấy suy nghĩ của mình kỳ lạ, nhưng Lâm Tố Tâm lại cảm thấy, suy nghĩ của anh ta mới kỳ lạ hơn đó! Nhưng mà, cô không nói gì, dù sao Hạ Minh Tuyên cũng ở học viện Ngân Diệu bảy năm, lại còn ngồi ở cái vị trí tổng điều hành, cái vấn đề quy tắc ngầm ở trường học, anh ta chắc chắn càng có quyền liên tiếng hơn mình.
“Thế bây giờ còn chuyện gì nữa không?”. Hạ Minh Tuyên hỏi.
“Nhưng mà, số tiền này, tôi vẫn cảm thấy…”
Lâm Tố Tâm còn chưa nói hết lời thì Hạ Minh Tuyên đã quả quyết nói: “Nếu không còn chuyện gì thì tôi cúp máy đây. Tôi còn có việc, chờ tôi về nước rồi nói tiếp”. Nói xong, anh không chút do dự cúp điện thoại.
Chờ Lâm Tố Tâm tỉnh hồn lại thì chỉ nghe tiếng “tút tút” từ trong điện thoại.
Lâm Tố Tâm ủ rũ để điện thoại lên bàn trang điểm, nhìn lướt qua màn hình hiển thị, cô bỗng nhiên giật mình một cái, cô thế mà lại bị Hạ Minh Tuyên làm phân tâm, quên hỏi anh lưu số điện thoại của mình thành “ông xã” là có ý gì!
Lâm Tố Tâm cầm điện thoại lên, tìm tới danh bạ, nhìn vào dãy số đơn độc lưu thành “ông xã”, cô chọt vào, lại phát hiên không thể nào sửa được. Rõ ràng là “táo 6” giống nhau mà? Cô lấy điện thoại cũ của mình ra nhìn một chút, bất cứ số nào trong danh bạ cũng có thể sửa được, nhưng mà cái của Hạ Minh Tuyên lại không được.
Không biết anh ta lại động tay động chân gì với cái điện thoại nữa! Lâm Tố Tâm suy nghĩ mò mẫn cái điện thoại cả nửa ngày, phát hiện mình không thể sửa được, cô đương nhiên không tin là ngoài Hạ Minh Tuyên ra thì sẽ không ai có thể thay đổi được, bạn cùng phòng trước kia của Lâm Tố Tâm – Chu Hiểu Đình – chính là một cao thủ lập trình máy tính. Nhưng mà, nếu Chu Hiểu Đình hỏi “ông xã” này là ai thì cô phải trả lời thế nào?
Lâm Tố Tâm phiền muộn đập điện thoại lên giường một cái, khoảnh khắc điện thoại rời khỏi tay, cô đột nhiên nghĩ ra, cái điện thoại này trị giá hai trăm nghìn tệ! Cô lại cuống quýt nhặt nó lên, kiểm tra một chút, phát hiện mỗi một viên kim cương khảm lên phía sau đều còn nguyên vẹn không một chút sứt mẻ, sau đó cô mới cẩn thận từng ti từng lí nhẹ nhàng để điện thoại lên bàn trang điểm.
Ở nhà cầm nó thôi mà đã cuống quýt như thế, bảo cô đem cái điện thoại này ra ngoài, chẳng phải là ngay cả tuổi thọ cũng rớt mất mấy năm mà?
Lâm Tố Tâm nằm trên giường, nhìn đèn thủy tinh trong suốt sáng chói trên trần nhà, nội tâm xoắn xuýt không gì sánh được.
Trong lúc cô đang lơ mơ ngủ thì lại đột nhiên nghe thấy tiếng chuông điện thoại. Lâm Tố Tâm trào phúng nghĩ, ngay cả nằm mơ mà cũng nghe thấy tiếng điện thoại kêu, ngày hôm nay đúng là cô đã bị điện thoại di động kích thích không nhẹ rồi.
Nhưng mà, sau khi reo hơn mười tiếng, điện thoại dừng trong chốc lát rồi lại reo lên. Lúc đó Lâm Tố Tâm mới sực tỉnh lại, điện thoại reo lên thật, cô hoảng sợ vội vàng ngồi dậy.
Cái điện thoại di động màu hồng đặng yên lặng nằm trên bàn trang điểm, xem ra không phải là điện thoại của cậu ba Hạ. Lâm Tố Tâm thở phào nhẹ nhõm, cầm lấy “táo 6” cũ nhìn, là Phùng Tư Tư gọi tới, cô lại quên mất không gọi lại cho Phùng Tư Tư, đúng là sắp bị Hạ Minh Tuyên làm rối loạn tâm trí rồi.
Cô nhanh chóng nghe điện thoại, giọng nói lo lắng của Phùng Tư Tư vang lên: “Tố Tâm, cậu bị gì thế, sao không nghe điện thoại? Có phải người trong đội quản lý ký túc xá lại làm khó cậu không?”
Lâm Tố Tâm có chút cảm động, cảm thấy để một người bạn quan tâm mình như vậy lo lắng thật sự rất không nên, cô vội vàng nói: “Tôi không sao, vừa rồi không nghe thấy điện thoại reo”
Phùng Tư Tư vội la lên: “Trời ơi, cậu đừng có gạt tôi, tôi thấy bài đăng trên BBS rồi!”.
1: Giải trí Băng Toản.
Lâm Tố Tâm không ngờ, sức mạnh lan truyền của BBS lai dữ dội như vậy, Phùng Tư Tư lại nhìn thấy bài đăng nhanh chóng như thế.
Cô suy nghĩ một chút rồi nói: “Cái bài đăng đó phóng đại quá, dù sao thì cậu cũng yên tâm đi, tôi không gặp phiền toái gì đâu”
“Cái gì!”. Phùng Tư Tư lo lắng nói: “Trong bài đăng viết rõ ràng như thế, hôm nay cậu lên một chiếc xe màu đen có rèm che ở lối vào tòa nhà hành chính? Cậu tái hợp với cậu Mộ rồi à?”
“Ấy, không có…”
“Thế thì sao? Lẽ nào giống như mọi người đoán, cậu lại tìm được bạn trai mới?”
Lâm Tố Tâm do dự một chút rồi nói: “Cứ xem như là vậy đi…”
“Chao ôi, cậu bảo tôi phải nói cậu như thế nào đây!”. Phùng Tư Tư gấp đến độ giơ chân: “Sao cậu lại dám giao du với bạn trai giai cấp đặc quyền này hả, cậu vẫn chưa học được bài học từ cậu Mộ sao? Cái đám thiếu gia con nhà giàu này tìm cậu cũng chỉ vì muốn phong lưu một tí trước khi cưới thôi, cậu tưởng họ thật sự lấy cậu à! Chuyện của cậu Mộ đã khiến cậu tự sát một lần, lần sau lại bị người ta làm cho đau lòng nữa, nếu như lại làm ra chuyện đó nữa, tôi không đưa cậu đến bệnh viện nữa đâu!”
Phùng Tư Tư sốt ruột muốn chết, nói lại cực nhanh, giống như súng máy vậy. Lời nói mặc dù không êm tai, nhưng lại muốn tốt cho Lâm Tố Tâm. Nhưng mà, trước kia Lâm Tố Tâm có cùng suy nghĩ với cô ấy, nhưng ngày hôm nay sau khi nghe xong những gì Hạ Minh Tuyên nói, suy nghĩ của cô đã thay đổi.
“Tư Tư, cậu đừng lo, chuyện không như cậu nghĩ đâu”
Phùng Tư Tư lập tức hỏi: “Thế thì sao?”
Lâm Tố Tâm suy nghĩ một chút, quan hệ giữa cô và Hạ Minh Tuyên rắc rối phức tạp, không phải dăm ba câu là có thể nói rõ. Mà nói thật, có rất nhiều chuyện chính cô cũng không biết rõ, mục đích thật sự của Hạ Minh Tuyên là gì, cô không thể hình dung ra ở giai đoạn này được. Thế này thì bảo cô phải nói rõ với Phùng Tư Tư như thế nào?”
Lâm Tố Tâm suy nghĩ, lát sau mới nói: “Tóm lại là, tôi với chủ nhân của chiếc xe màu đen có rèm che đó không có quan hệ như cậu nghĩ đâu, chúng tôi chỉ giúp đỡ lẫn nhau, cậu đừng suy nghĩ nhiều”
Phùng Tư Tư nói: “Cái gì! Cậu bị anh ta bao nuôi hay là thế nào? Rốt cuộc là ai? Ngày hôm qua thì tổng điều hành gọi cậu đi, chẳng lẽ là ông ta? Ông ta hơn năm mươi tuổi rồi đấy, có thể làm cha nuôi của cậu luôn rồi đấy! Cái con sói già háo sắc này!”
Lâm Tố Tâm không ngờ suy nghĩ của cô ấy phong phú như thế, không khỏi phụt cười một tiếng.
Tổng điều hành gì gì đó, cô ấy đoán cũng không sai lắm, Hạ Minh Tuyên cũng đúng là một con sói háo sắc, không sai. Còn cha nuôi gì đó, nếu Hạ Minh Tuyên là người giám hộ của mình, hình như mình cũng có thể gọi anh ta một tiếng là “cha nuôi”?
Lâm Tố Tâm ảo tưởng đến cảnh tượng mình gọi Hạ Minh Tuyên là “cha nuôi” một chút, nhất thời da gà da vịt rớt đầy đất.
Phùng Tư Tư nói: “Cậu còn cười!”
Lâm Tố Tâm vội vàng trấn an cô ấy: “Tư Tư, cậu yên tâm, tôi thật sự không làm những chuyện như cậu nói đâu, cũng không có dánh dáng gì tới bất cứ một người đàn ông già cỗi nào cả. Tôi phải giữ bí mật cho đương sự của tôi, cho nên bây giờ vẫn không thể nói sự thật cho cậu biết được, nhưng mà, giống như cậu nói đó, trải qua chuyện với Mộ Hàn Khanh, bây giờ tôi chẳng có hứng thú với bất cứ một người đàn ông nào cả, cậu phải tin tưởng tôi”
Cả đời đều lâm vào tình cảnh bị bạn trai phản bội mà bỏ mình, nếu cô còn không học cách thông minh lên thì thật là ngu ngốc quá.
Bây giờ đối với cô mà nói, bất kể là Hạ Minh Tuyên hay là Mộ Hàn Khanh thì chẳng qua cũng chỉ là một cái tên mà thôi, nhưng cậu ba Hạ là đồng minh, Mộ Hàn Khanh là kẻ thù, và xét cho cùng thì đều không liên quan đến tình cảm.
Đầu bên kia điện thoại im lặng trong chốc lát, hình như Phùng Tư Tư đã suy ngẫm tính chân thực trong lời nói của cô vậy.