⬅ Trước Tiếp ➡
Một lúc lâu sau, Phùng Tư Tư mới nói: “Thật sự không sao cả? Cậu không gạt tôi?”
2: Giải trí Băng Toản.
Lâm Tố Tâm nói: “Thật sự không gạt cậu, chờ chuyện này trôi qua, tôi chắc chắn sẽ nói cho cậu biết đầu tiên”.
Lúc này Phùng Tư Tư mới bất đắc dĩ nói: “Thôi được rồi, dù sao tôi cũng không thể xen vào chuyện của cậu. Trước đây lúc cậu và cậu Mộ ở bên nhau, tôi khuyên cậu cậu cũng không nghe tôi. Nhưng mà có một điều, lỡ như có chuyện gì không vui, cậu nhất định phải nói cho tôi biết, đừng tự giam mình trong phòng tắm rồi cắt cổ tay đấy, biết không?”
“Biết rồi biết rồi”. Đã là người từng chết một lần, cô trân trọng tính mạng của mình hơn bất cứ kẻ nào.
Phùng Tư Tư hừ một tiếng.
Lâm Tố Tâm sợ cô ấy lại xoắn xuýt trong vấn đề này, thế là nhanh chóng dời đề tài, nói: “Cậu tìm tôi là vì chuyện này?”
Phùng Tư Tư nói: “Cũng không phải, vốn muốn hỏi cậu một chút, lần trước chúng ta đã hẹn nhau là cùng ghi danh ở giải trí Băng Toản, không biết cậu còn nhớ không? Ngày mai cậu có thể đi không?”
“Gì?”. Lâm Tố Tâm sửng sốt.
Phùng Tư Tư nói: “Cậu xem cậu đi, chỉ biết yêu, lại quên mất chuyện chúng ta đã hẹn với nhau!”
Lâm Tố Tâm nghe cô ấy nói thế thì thẹn thùng, nhanh chóng vắt hết óc, cố gắng nhớ lại xem rốt cuộc mình đã hẹn gì với cô ấy, nhưng vẫn không hề có ấn tượng nào. Xem ra, nguyên chủ đúng là chỉ mãi xử lý vấn đề tình cảm giữa cô ấy và Mộ Hàn Khanh, hoàn toàn quên mất chuyện của Phùng Tư Tư rồi…
Cô không thể làm gì khác hơn là tỏ ra đáng yêu: “Cậu nhắc dùm tôi một chút đi mà ~”
Phùng Tư Tư ngạo kiều hừ một tiếng.
Lâm Tố Tâm nói: “Tư Tư, cậu là tốt nhất ~”
Lúc này Phùng Tư Tư mới nói: “Chuyện quan trọng như thế cũng quên, tuần này thời gian đăng ký dự tuyển thực tập sinh mỗi năm một lần của tập đoàn giải trí Băng Toản, không phải chúng ta đã hẹn là cùng nhau ghi danh sao?”
Phùng Tư Tư vừa nói thế, Lâm Tố Tâm bỗng nhiên nhớ ra, hình như có chuyện đó thật.
Tập đoàn giải trí Băng Toản là tập đoàn truyền thông giải trí lớn nhất hiện nay ở Trung Quốc, dưới trướng không chỉ có công ty kinh doanh, công ty băng đĩa và công ty điện ảnh, mà còn có báo chí, tạp chí, đài truyền hình và rạp chiếu phim, chiếm lĩnh một số lượng lớn các lĩnh vực từ quy hoạch, sản xuất đến phân phối, thực lực vô cùng hùng hậu.
50 năm trước, giải trí Băng Toản bắt đầu được thành lập, ngành công nghiệp giải trí vẫn chưa phải là một ngành công nghiệp khổng lồ với thu nhập hàng nghìn tỉ, để giảm bớt chi phí và nâng đỡ cho ngôi sao của mình nổi tiếng, giải trí Băng Toản đã đi đầu trong việc thành lập trường học nghệ thuật cho riêng mình, để bồi dưỡng diễn viên chính thống của mình.
Ngôi trường này lưu truyền đến ngày nay, nhiều lần phát triển, dần dần trở thành một chế độ thực tập sinh thường được các công ty giải trí lớn sử dụng.
Cái gọi là chế độ thực tập sinh, tức là hằng năm các công ty giải trí lớn sẽ tuyển dụng những người có tiềm năng thông qua các cuộc kiểm tra đánh giá, thử giọng, phỏng vấn…Lấy danh nghĩa thực tập sinh để ký hợp đồng với công ty, tiến vào công ty học tập các kỹ năng cần thiết cho nghệ thuật biểu diễn, sau đó mới có thể để người mới của công ty ra mắt.
Lúc các công ty giải trí lớn tuyển người hằng năm, cảnh tượng đều vô cùng náo nhiệt.
Thời buổi hiện nay, vô số thiếu nam thiếu nữ muốn trở thành ngôi sao, cạnh tranh vô cùng kịch liệt.
Là công ty đi đầu trong ngành giải trí, cuộc tuyển dụng hằng năm của giải trí Băng Toản càng là tâm điểm chú ý của mọi người, phiếu đăng ký nhận được mỗi năm phải tính bằng đơn vị hàng chục nghìn.
Điều này không chỉ vì tài chính và thực lực của giải trí Băng Toản hùng hậu nhất, mà là vì trường học nghệ thuật của Băng Toản vô cùng chính quy, chế độ giáo dục ba năm, kiểm tra đánh giá tầng tầng lớp lớp.
Thực tập sinh có thể tốt nghiệp từ trường nghệ thuật của Băng Toản, cho dù không ra mắt ở Băng Toản thì cầm cái bằng tốt nghiệp đó cũng có thể tìm được công việc ở những công ty khác rất dễ dàng.
1: Lối thoát của con gái ngoài giá thú.
Hai tháng trước, Lâm Tố Tâm cũ và Phùng Tư Tư từng hẹn nhau, muốn cùng báo danh tham gia vào cuộc sát hạch tuyển thực tập sinh của giải trí Băng Toản.
Tuy đã nhớ lại chuyện này, nhưng Lâm Tố Tâm vẫn có chút bất ngờ: “Sao cậu lại muốn đăng ký tham gia cuộc sát hạch này? Nghe nói làm thực tập sinh rất cực khổ, còn không chắc có thể ra mắt nữa, chẳng qua là có một khoản trợ cấp sinh hoạt, cậu cũng đâu thiếu chút tiền ấy”
Phùng Tư Tư bối rối: “Tố Tâm, cậu bị gì thế? Lời mình nói mà cũng không nhớ rõ, chắc không phải mất quá nhiều máu nên để lại di chứng chứ?”
Phùng Tư Tư giải thích trong điện thoại một phen, làm Lâm Tố Tâm vô cùng bất ngờ.
Dựa theo lời Phùng Tư Tư nói, con em của nhà giàu có lăn lộn trong giới nghệ sĩ thật ra rất nhiều.
Bởi với sự phát triển mạnh mẽ của ngành giải trí, hiệu ứng “hút vàng*” của làng giải trí cũng ngày càng rõ rệt, vô số ông chủ của các tập đoàn lớn đều đổ tiền vào ngành này, thậm chí có rất nhiều ông lớn trong ngành nghề truyền thống cưới vợ trong làng giải trí, diễn viên cấp bậc siêu sao để quảng bá cho công ty của mình.
(*) hút vàng: thuật ngữ mạng, dùng để chỉ khả năng thu hút tiền tài và tích lũy tài sản nhanh chóng.
Mà trong một dòng họ có người là ngôi sao trong làng giải trí thì đương nhiên cũng là một chuyện tốt.
Chờ con cái của mình hơi có tên tuổi một chút, tìm một công ty quan hệ công chúng, bắt đầu tiết lộ một số chi tiết, nói ngôi sao nào đó là người thừa kế của một tập đoàn tài chính lớn, “cao phú soái” ngậm thìa vàng ra đời, gia cảnh tốt, không chỉ có thể khiến cho giá trị con người của ngôi sao đó tăng gấp trăm lần, mà tập đoàn tài chính sau lưng họ cũng lập tức nổi tiếng, còn có thể hấp dẫn một số lượng lớn người hâm mộ đến đây tiêu phí, hiệu quả hơn bất cứ loại quảng cáo nào.
Là những cậu ấm nhà giàu có địa vị cao quý trong gia tộc như Hạ Minh Tuyên, Mộ Hàn Khanh mà nói, đương nhiên chẳng thèm tham gia vào giới giải trí.
Nhưng đối với những đứa trẻ không được xem trọng trong gia tộc, đặc biệt là con gái ngoài giá thú như Phùng Tư Tư mà nói, thì có xuất thân trong làng giải trí vẫn là điều vô cùng cần thiết.
Cho dù con gái ngoài giá thú là con cờ trong hôn nhân gia tộc thì cô ấy cũng có thể biến từ một con cờ bằng đá thành một con cờ bằng ngọc, gả vào nhà chồng cũng là mặt mũi của nhà chồng, không ai có thể xem nhẹ cô ấy.
Lâm Tố Tâm trầm ngâm nghe cô ấy nói, trong lòng hơi xúc động.
Kiếp trước cô là học viên xuất sắc của học viện âm nhạc, cũng có rất nhiều cơ hội diễn xuất, bởi vì cô cũng thuộc dạng đạt tiêu chuẩn, người ta tìm cô quay quảng cáo cũng có, nhưng đều bị cô từ chối.
Suy nghĩ lúc đó của cô rất đơn giản, chỉ muốn không ngừng hoàn thiện bản thân trong lĩnh vực âm nhạc, muốn trở thành một nhạc sĩ thuần túy nhất, mọi thứ đều vì lý tưởng, danh lợi gì gì đó đều là gió thoảng mây trôi.
Nhưng mà không ngờ, đối với một số người mà nói, những bộ môn nghệ thuật rất nghiêm túc như âm nhạc, hí kịch…lại hoàn toàn là một công cụ để nâng cao danh tiếng và giá trị của họ, hơn nữa còn trở thành một quy tắc ngầm mà trong lòng mọi người đều biết rõ.
Cô lại nghĩ đến Nhậm Tương Quân, cô gái vừa là bạn thân, vừa là kẻ thù của cô, là con gái nhà họ Nhậm – một trong mười gia tộc lớn nhất, mục đích cô ta học đàn piano, có phải cũng giống như Phùng Tư Tư nói không?
Cho nên, cô ta mới có thể nhìn cô không vừa mắt như vậy, cho nên, cô ta mới có thể nói cô đã ngăn cản con đường của cô ta…
“Tố Tâm, rốt cuộc cậu có đang nghe không thế?”. Giọng của Phùng Tư Tư vang lên.
2: Lối thoát của con gái ngoài giá thú.
Lâm Tố Tâm cuống quýt hoàn hồn, nói: “À, sau đó tôi đã suy nghĩ một chút, cảm thấy hay là tôi không đi báo danh nữa, nhưng mà, tôi sẽ đi với cậu”
“Vì sao không báo danh?”. Phùng Tư Tư không hiểu nói: “Không phải trước đây cậu đã nói, cậu thích hát, muốn làm ngôi sao ca nhạc sao?”
Lâm Tố Tâm hơi bất ngờ, không ngờ, chủ nhân của cơ thể này cũng thích âm nhạc?
Lâm Tố Tâm nói: “Tôi thích âm nhạc, nhưng mà tôi muốn thi vào học viện âm nhạc Thiên Hải, không muốn làm ngôi sao ca nhạc”
“Cái gì?”. Phùng Tư Tư hét lên một tiếng kinh hãi: “Nhạc viện Thiên Hải khó thi vào biết bao nhiêu, cậu biết không? Hơn nữa, chỗ đó học âm nhạc cổ điển vô cùng thuần túy, vừa khô khan vừa khó nổi tiếng, cậu cũng đâu phải học âm nhạc từ tiểu học, không thi vào nổi đâu!”
Lâm Tố Tâm nói: “Chứ thực tập sinh của Băng Toản không khó thi vào sao? Nói không chừng tỉ tệ trúng tuyển còn thấp hơn nhạc viện Thiên Hải nữa ấy chứ”
⬅ Trước Tiếp ➡