Phùng Tư Tư nghẹn họng, nói: “…Nói không lại cậu. Được rồi được rồi, dù sao cũng bất kể cậu có báo danh hay không, ngày mai nhất định phải đi với tôi!”
Lâm Tố Tâm đồng ý, hẹn cô ấy gặp nhau ở cổng chính học viện Ngân Diệu vào chín giờ sáng mai rồi cúp điện thoại.
Buổi tối, không có gì bất ngờ xảy ra, Lâm Tố Tâm lại ăn cơm tối một mình. Đồ ăn rất phong phú, đủ loại thức ăn tinh xảo được bày ra cả bàn, như thường lệ còn có hai món điểm tâm.
Nhưng mà điều khiến Lâm Tố Tâm vô cùng bối rối là, gan heo xa cách cả ngày, cuối cùng cũng tái xuất giang hồ rồi.
Một nồi canh gan heo cà chua màu sắc diễm lệ mê người, tỏa ra mùi hương nồng nặc, được để trong một cái nồi đất, đặt chính giữa bàn ăn.
Lâm Tố Tâm tập trung nhìn vào, suýt chút nữa ụp đổ cả chén canh! Nếu mấy ngày nay không nhờ quen biết với Hạ Minh Tuyên thì cô cũng không biết, thì ra gan heo có thể chế biến bằng nhiều cách như vậy!
Lâm Tố Tâm không nhìn thẳng vào nó, nhanh chóng chọn những món ăn yêu thích của mình mà ăn cho xong, định chuồn mất dưới mí mắt quản gia Tiền giống như buổi trưa hôm qua.
Nhưng quản gia Tiền đã rút kinh nghiệm rồi, khoảnh khắc cô đứng dậy, ông đã chắn trước mặt cô, nở nụ cười khả ái lòng người: “Cô Lâm, canh cà lần này được đầu bếp Vương dùng hai tiếng để nấu, dùng nước hầm gà nấu canh, bỏ cà chua vào nồi, cô xem, bây giờ cà chua trong canh đã không còn hình khối rồi, như vậy mới hòa quyện vào nhau, gan heo ngày hôm nay cũng là gan tươi nhất, tuyệt đối không có mùi đâu. Cô có muốn nếm thử một chút không?”
Lâm Tố Tâm cúi đầu, im lặng không nói.
“Cô Lâm?”
Lâm Tố Tâm bỗng nhiên ngẩng đầu lên, khiến quản gia Tiền hoảng sợ.
Chỉ thấy vẻ mặt đau khổ nhăn nhó của cô, rên rỉ một tiếng, nói: “Ôi, quản gia Tiền, cơm hôm nay có chỗ nào không đúng phải không? Sao con lại đột nhiên đau bụng dữ dội thế nào? Không được, con phải đi đại tiện thôi”.
Quản gia Tiền giật mình nói: “Sao có thể chứ? Lẽ nào đồ ăn không tươi?”
Ông bước tới một bước, đanh định kiểm tra thức ăn trên bàn thì đã thấy bóng người trước mắt nhoáng lên, Lâm Tố Tâm đã thừa dịp ông dời mắt mà đi vòng qua ông nhanh như một con báo, vọt lên lầu hai mà không ngoảnh đầu lại.
Lâm Tố Tâm về đến phòng, thu dọn đồ đạc đã gửi đến vào buổi chiều, lại lấy ra máy tính xách tay mới, chơi một lúc rồi đi ngủ sớm.
Cô cũng không biết, người quản gia bị cô đùa bỡn đáng thương ở dưới lầu, đang lén lút đâm thọc với nam chủ nhân của ngôi nhà này.
“Cậu ba, canh gan heo mà cậu dặn, cô Lâm không ăn”
Hạ Minh Tuyên mặc một bộ tây trang thủ công của Cerruti, thắt nơ, tay phải bưng ly rượu vang, đứng trong một góc phòng tiệc, gật đầu với con gái của thủ phủ Italia đang ném ánh mắt quyến rũ anh từ đằng xa, nở nụ cười mỉm ưu nhã xa cách, thể hiện hình tượng quý tộc xã hội thượng lưu một cách hoàn hảo.
Không ai biết, bên trong cái vẻ ngoài áo mũ chỉnh tề này, cậu ba Hạ thâm trầm phụt ra một câu nói với điện thoại di động: “Con nhóc này không ngoan gì hết, thế mà lại không ăn gan eo, kén ăn như lúc còn bé! Không sao, chú Tiền, chờ con về nhà, con sẽ đích thân giáo dục cô ấy!”
Lâm Tố Tâm đang ngủ say bỗng hắt xì một tiếng rất lớn, thẳng thừng đánh thức mình luôn.
Lẽ nào buổi tối lạnh quá? Cô quấn chăn kín người, lẩm bẩm một tiếng rồi tiếp tục chìm vào mộng đẹp.
1: Có quỷ mới nghe điện thoại của anh!
Chín giờ sáng ngày hôm sau, Lâm Tố Tâm đúng giờ xuất hiện ở cổng học viện Ngân Diệu.
Buổi sáng lúc ra ngoài, thật ra Lâm Tố Tâm đã chuẩn bị tâm lý để chiến đấu đến cùng với hai ông chú già trung thành là quản gia Tiền và tài xế Lục rồi.
Nào ngờ, quản gia Tiền nghe xong thỉnh cầu của cô thì rất bình tĩnh nói: “Biết rồi, cô đi đi”
Lâm Tố Tâm cảm thấy trời như sắp đổ mưa hồng, không khỏi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ một chút.
Quản gia Tiền giải thích: “Cậu ba đã dặn dò, nói cô và cậu ấy đã thỏa thuận với nhau, cho nên bây giờ cô có thể tùy ý ra vào trường học. Đương nhiên, cô phải tuân thủ hai điều gia quy”
Lâm Tố Tâm nghe thấy hai chữ “gia quy” thì khóe miệng lại co quắp lại.
“Họ Hạ lại nói gì?”
Quản gia Tiền vội nói: “Cô Lâm, cô cũng không thể nói cậu chủ như vậy, cậu ấy sẽ tức giận”
Nếu Hạ Minh Tuyên mà biết thì chỉ do mấy người mật báo cả thôi! Lâm Tố Tâm rất muốn phỉ nhổ, nhưng mà cô nhịn được: “Đúng rồi, cậu ba nhà chú có yêu cầu gì?”
Quản gia Tiền nói: “Cậu ba nói, thứ nhất, mỗi ngày cô phải trở về biệt thự trước chín giờ tối”
Lâm Tố Tâm gật đầu: “Cái này không thành vấn đề, con cũng chỉ ra ngoài ban ngày thôi”
“Thứ hai, nếu cô ra ngoài, nhất định phải mang theo điện thoại mà cậu ba tặng cho cô bên người, nhất định phải nghe điện thoại của cậu ấy”
Lâm Tố Tâm nhíu mày, do dự một chút. Cô cũng không muốn bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu cũng bị Hạ Minh Tuyên cai quản, hơn nữa ai mà muốn nghe điện thoại của anh ta, nghĩ đến cái việc anh ta lưu số trong điện thoại của mình là cô lại tức điên lên được! Còn “ông xã”, sao anh ta không lưu “công công”* luôn đi?
(*) Ông xã = lão công.
Nhưng mà nếu không đồng ý thì có lẽ quản gia Tiền sẽ không cho cô ra ngoài, cho nên, cô vẫn gật đầu: “Được rồi”.
Dù sao thì khi ra ngoài, cô cứ bật chế độ im lặng rồi nhét vào trong túi xách, quản gia Tiền cũng chẳng biết, có quỷ mới nghe điện thoại của Hạ Minh Tuyên!
Nhưng mà, cô còn tưởng rằng Hạ Minh Tuyên sẽ xem đây là một sự uy hiếp và ép cô ký một loạt các hiệp ước không bình đẳng gì đó. Kết quả, anh chỉ bảo cô về nhà sớm và mang theo điện thoại, nghe rất bình thường, nhưng mà hai điều này…không phải là hai điều mà phụ huynh thường dặn con trẻ trong nhà sao? Hạ Minh Tuyên thật sự muốn làm cha nuôi đấy à?
Lâm Tố Tâm nghi ngờ liếc mắt nhìn quản gia Tiền, hỏi: “Thế là xong rồi?”
Quản gia Tiền mỉm cười nói: “Cô Lâm, cô còn cần gì nữa sao?”
Lâm Tố Tâm nhanh chóng lắc đầu: “Không có! Con ra ngoài đây!”. Nói rồi, cô vội vàng lên lầu thay một bộ đồ bình thường, cầm một cái túi vải vô cùng bình thường rồi ra ngoài.
Quản gia Tiền nhìn bóng lưng cô vội vã rời đi, rất sáng suốt mà không nói ra cái chuyện Hạ Minh Tuyên nói muốn “giáo dục” cô đêm qua. Chọc phải cái tên đàn ông xấu bụng biến thái như cậu ba đây, lão già ông cũng chỉ có thể thắp thêm mấy ngọn nến cho cô thôi.
Cổng biệt thự, tài xế Lục đã đợi trên chiếc xe Lexus màu đen, Lâm Tố Tâm không do dự, trực tiếp lên xe. Dù sao cũng bị người ta tám chuyện trên diễn đàn rồi, vò đã mẻ còn sứt, ngồi lên chiếc xe này lần nữa cũng không còn áp lực tâm lý gì rồi.
Nhưng mà, cô chỉ bảo tài xế Lục đưa cô đến cổng trường rồi xuống xe. Dù sao thì bây giờ cô vẫn còn giấu Phùng Tư Tư, đây là lời nói dối có ý tốt, cô vẫn nên cố gắng không lộ ra chân tướng là tốt nhất.
Điều khiến cô không ngờ tới chính là, tài xế Lục không nhất quyết phải đưa đón cô giống như ngày hôm qua nữa, mà là rất phối hợp để cho cô xuống xe.
Lâm Tố Tâm càng nghi ngờ, không biết trong lòng đầu hai ông chú này nghĩ cái gì.
Cô đương nhiên sẽ không biết, trong điện thoại iphone mà Hạ Minh Tuyên tặng cô đã cài đặt hệ thống định vị vô cùng cao cấp, một khi xảy ra bất trắc, trong vòng ba giây, vị trí của cô có thể được xác định, cho nên cậu ba Hạ cũng không cưỡng ép cô là phải đưa vệ sĩ theo.
2: Có quỷ mới nghe điện thoại của anh!
Lâm Tố Tâm tới hơi sớm, đứng ở cồng trường chờ trong chốc lát.
Buổi sáng tháng bảy, ánh mặt trời đã tương đối chói mắt, Lâm Tố Tâm đang suy nghĩ có nên lấy dù che hay không thì chợt thấy cảnh vệ ở cửa đi tới, vô cùng cung kính nói: “Bạn Lâm, cô đang chờ người sao? Ngày hôm nay nắng to, cô có muốn vào phòng trực ban ngồi một tí không?”
Lâm Tố Tâm ngẩn ra, lập tức nhìn thấy ánh mắt của cảnh vệ đang nhìn chiếc xe Lexus sau lưng cô, cô đột nhiên sững sờ.
Xem ra, chuyện ngày hôm qua cô lên xe Hạ Minh Tuyên đã bị tất cả bảo vệ biết rồi. Ngày hôm qua Hạ Minh Tuyên cũng đã nói trong điện thoại, bảo vệ biết xe anh, cho nên, chỗ dựa vững chắc sau lưng cô là ai, đối với những người này cũng không tính là bí mật.