⬅ Trước Tiếp ➡
Chiếc Cayenne đen lao vút trên đường phố kinh đô sáng trưng tựa như tinh linh, trên xe, Liên Hi Hoàn không nói được một lời, anh cứ ôm khư khư Giang Mộng Nhàn, Tiểu Xuân cũng vội vàng chạy theo chăm sóc cô, mang theo một đống khăn đến miễn cưỡng thấm máu giúp cô.
Hốc mắt Tiểu Xuân hồng hồng, cuối cùng thì Giang Mộng Nhàn cũng không sống quá được một năm, ngày thường Giang Mộng Nhàn bình dị gần gũi, vô cùng hòa đồng thân thiết với mọi người, thật không nghĩ tới, Liên Hi Hoàn vừa trở về, ngay đêm thứ nhất thì đã khắc chết cô rồi.
“Hây hây hây, bà chủ à, cô đừng có chết đó!” Tiểu Xuân cầm khăn khóc nức nở.
Giang Mộng Nhàn nằm ở trong lòng Liên Hi Hoàn chờ chết, nhưng cô chờ mãi vẫn không chết được, chỉ cảm thấy trong bụng như có một cánh tay đang càn quấy khắp mọi ngõ ngách, đảo lộn hết lục phủ ngũ tạng của cô lên, cô chỉ hơi động đậy một chút là một dòng nước ấm liền chảy ra.
Chết thôi chết thôi...
Chết cho sạch sẽ...
Giang Mộng Nhàn nghĩ đến đây, cô chậm rãi nhắm nghiền hai mắt, bên tai chỉ còn lại tiếng thở nặng nề của Liên Hi Hoàn cùng với tiếng nức nở không ngừng của Tiểu Xuân.
Hắc Bát lái xe, linh hoạt lượn lách qua vô số cái đèn đỏ, bàn tay nắm chặt vô lăng chảy đầy mồ hôi, thỉnh thoảng lại thông qua gương chiếu hậu nhìn về phía Giang Mộng Nhàn nằm ở trong lòng Liên Hi Hoàn, cho tới bây giờ anh ta chưa bao giờ cảm thấy bệnh viện lại xa đến như vậy.
Xa rất nhanh liền chạy đến bệnh viện gần nhất, Giang Mộng Nhàn cũng đã hôn mê, Tiểu Xuân và Hắc Thất góp một tay đỡ Giang Mộng Nhàn tiến vào bệnh viện, cả một đống khăn đỡ phía sau thấm đầy những máu là máu, màu máu đỏ tươi trông vô cùng chói mắt khiến mặt mày Liên Hi Hoàn âm trầm.
Liên Hi Hoàn không chạy vào bệnh viện, anh ngồi ở trong xe một hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác.
Hắc Bát bị Liên Hi Hoàn gọi lại, hai người ở trong khoang xe tối om như mực, không hề bật đèn, không khí trong xe âm trầm ngưng trọng, tựa như có một chuyện cực lớn nào đó sắp sửa xảy ra.
Trong lòng Hắc Bát bồn chồn ︰chẳng lẽ anh khắc chết Giang Mộng Nhàn rồi ném cho anh ta gánh tiếng xấu này sao? Chỉ trách anh ta, hây!
Không biết đã qua nửa giờ hay là 40 phút, cuối cùng Liên Hi Hoàn cũng hút xong thêm một điếu thuốc, gương mặt như phủ khói mù nhìn về phía Hắc Bát, giọng nói lạnh lùng vang lên : “Hắc Bát, gia luôn đối xử với cậu không tệ đúng không...”
Trong lòng Hắc Bát cả kinh, lời kịch quen thuộc này, bầu không khí quen thuộc này, hết thảy đều khiến anh ta có cảm giác như đại họa sắp giáng xuống đầu.
Anh ta hồi tưởng lại ba mươi năm công tác đã qua, từ lúc 6 tuổi được chọn rồi đón ra khỏi viện mồ côi, bởi vì anh ta có căn cốt hiếm có cho nên được kỳ nhân nhìn trúng nhận làm học trò, đến năm 15 tuổi thì chính thức gia nhập đoàn vệ sĩ của Liên Hi Hoàn, bởi vì là người thứ tám cho nên anh ta có danh hiệu là Hắc Bát.
Mấy năm qua anh ta luôn sống cẩn trọng dè dặt, vào sinh ra tử với Liên Hi Hoàn giành chính quyền, đấu tranh anh dũng cơm bưng nước rót, chưa có việc gì là chưa làm!
Mặc dù có những lúc Liên Hi Hoàn cực kỳ biến thái, nhưng vẫn đối xử vô cùng, vô cùng tốt với cấp dưới, tiền tài, nhà cửa, xe cộ, phụ nữ gì đó, chưa bao giờ thiếu.
………….
3: Sinh non sao?
Chỉ trong một giây thời gian, suy nghĩ của Hắc Bát đã nhanh chóng đào lại cuộc sống hơn ba mươi năm qua của mình, sau đó lại suy nghĩ đến nguồn gốc của sự sống rồi đến vụ nổ vũ trụ, cuối cùng anh ta trầm giọng đáp lại : “Đi theo gia đã mười mấy năm, gia đúng thật đã đối xử với Hắc Bát không tệ.”
Liên Hi Hoàn lại hút thêm một điếu thuốc nữa, mùi khói tràn ngập trong xe.
Thời gian lại trôi qua thêm 10 phút nữa, toàn thân Hắc Bát xuất hiện mồ hôi, cuối cùng Liên Hi Hoàn cũng nặng nề thốt ra một câu : “Đứa con trong bụng Gà Con là của cậu đúng không?”
Hắc Bát chân động ngẩng đầu nhìn anh ︰ Nani (what)?
Toàn thân Liên Hi Hoàn đều bị bao phủ bởi sương khói cùng sự trầm lặng : “... Cậu đi theo tôi cũng đã mười mấy năm, nếu muốn thành gia lập nghiệp, tuy tôi cũng cực kỳ thích Gà Con, nhưng nếu hai người đã đi đến bước này, tôi cũng chỉ có thể nhịn đau bỏ đi thứ mình yêu thích...”
Lúc này ngay đến linh hồn Liên Hi Hoàn cũng tràn ngập sự bi thống.
Anh nên sớm đoán được, một năm qua Giang Mộng Nhàn và Hắc Bát sớm chiều ở chung, Hắc Bát lại đã đến tuổi lập gia đình, đôi bên lưỡng tình tương duyệt cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi, nhưng không nghĩ tới, anh vừa về đến nhà đã khiến cho Giang Mộng Nhàn phải sinh non rồi.
Nhân phẩm của Hắc Bát thì anh có thể tin được, anh ta đi theo anh đã mười mấy năm, chưa từng vượt quá khuôn phép, hiện giờ lại bước qua Lôi Trì một bước, điều này chứng mình hai người họ là chân ái.
Nghĩ tới mười mấy năm qua anh ta luôn đi theo anh, đầu đao liếm máu, mặc dù có rất nhiều phụ nữ nhưng chưa bao giờ lưu tình cho bất cứ người phụ nữ nào, lần này thế mà loại khiến cho Giang Mộng Nhàn mang thai, điều đó chứng minh anh ta thật sự muốn ở bên Giang Mộng Nhàn.
Đêm nay mới là đêm đầu tiên, Giang Mộng Nhàn đã bị anh khiến cho sinh non, xem ra mệnh của anh đúng là mệnh khắc vợ rồi, Giang Mộng Nhàn ở lại bên cạnh anh, sớm hay muộn cũng sẽ phải chết, không bằng tặng cho Hắc Bát luôn cho rồi.
Hắc Bát tựa như đã đoán được suy nghĩ của Liên Hi Hoàn, anh ta trợn mắt há hốc mồm, vội vàng há miệng muốn giải thích: “Boss, tôi bị oan...”
Liên Hi Hoàn : “Không cần phải nói nữa, ngày mai tôi sẽ ly hôn, nếu Gà Con giữ được đứa bé thì sinh, tôi sẽ cho cậu một khoản tiền, cậu dẫn cô ấy rời đến nơi nào đó sống cho tốt là được...”
Đúng lúc này, Hắc Thất vả Tiểu Xuân trở lại, còn dẫn luôn cả Giang Mộng Nhàn đang mông lung trông cứ như buồn ngủ lắm vậy.
Liên Hi Hoàn ngạc nhiên : “Nhanh thế sao?”
Không phải mới rồi còn có dấu hiệu sinh non, mặt cắt không còn giọt máu nào, vì chảy máu quá nhiều mà hôn mê sao? Sao mới có tý mà đã được xuất viện rồi ?
Tiểu Xuân mang theo vẻ mặt sống sót sau tai nạn cười hề hề nói: “Ông chủ, thì ra bà chủ vì bị kinh hách quá độ dẫn đến thời gian hành kinh bị loạn, dì cả liền đến trước ngày, uống nhiều nước ấm là khỏe re thôi à.”
Liên Hi Hoàn : “... Không phải vừa rồi còn hôn mê sao? “
Tiểu Xuân : “Bà chủ là vì quá buồn ngủ cho nên là ngủ thiếp thôi.”
Liên Hi Hoàn : “...”
Hắc Bát : “...”
1: Ông chủ là chúa tưởng tượng
Bác sĩ nói, Giang Mộng Nhàn là vì tinh thần gặp áp lực quá lớn, dẫn đến nội tiết mất cân đối, đây chính là nguyên nhân gây ra rối loạn kỳ kinh, cho nên kinh nguyệt tới rất đột ngột, hơn nữa còn ra với một lượng rất lớn.
Nói ngắn gọn là thế này︰Giang Mộng Nhàn sợ tới mức dì cả cũng phải ghé thăm trước ngày!
Nghe xong ngọn nguồn đầu đuôi sự việc, khóe miệng Liên Hi Hoàn giật giật.
⬅ Trước Tiếp ➡