⬅ Trước Tiếp ➡
Hắc Bát lại càng xấu hổ đến mức muốn đào cái lỗ mà trốn︰ Có một ông chủ là chúa tưởng tượng cũng thật mệt.
Bởi vì trò cười lần này mà trên đường trở về bầu không khí trở nên vô cùng xấu hổ, mọi người ngồi trong xe đều không nói lời nào, Hắc Bát thì nghiêm túc lái xe, Hắc Thất ngồi trên ghế lái phụ ngủ gà ngủ gật, Tiểu Xuân cũng buồn ngủ gần chết, Liên Hi Hoàn không biết sau này phải đối mặt với Hắc Bát thế nào nữa, đơn giản liền tỏ vẻ kiêu ngạo nhắm mắt dưỡng thần, mà Giang Mộng Nhàn thì đã tựa đầu vào đệm ghế sau lưng, cô đang suy tư về con đường tương lai sau này.
Tối nay dì cả của cô đến, đại khái có thể giúp cô tránh được một kiếp, nhưng cô chỉ sợ là cái tên biến thái Liên Hi Hoàn này ngay cả dì cả đến mà cũng không tha cho cô thôi.
Viên phòng là chuyện nhất định phải có rồi, nhưng hiện tại cô chưa chuẩn bị xong, cô lại càng không muốn chết, cô cố gắng sống sót như vậy, làm sao có thể dễ dàng chết đi như thế?
Cô đã đi đăng ký kết hôn với anh, lại còn tiêu tiền anh cho, nếu không ngủ với anh sẽ khiến lương tâm cô rất cắn dứt, nhưng cô lại không muốn chết!
Vì vậy mà kế sách tạm thời chỉ có hai chữ - - kéo dài!
Có thể kéo dài ngày nào thì hay ngày đó!
Chờ đến lúc không kéo dài nổi nữa thì tính sau!
Về tới căn biệt thự số 8 Thượng Phẩm Đế Cung thì cũng đã vào đêm, mọi người ai về phòng người nấy đi ngủ.
Hắc Bát đỗ xe xong cũng nhanh chóng rời khỏi Thượng Phẩm Đế Cung, anh ta cần một đêm thời gian để bình tĩnh lại.
Giang Mộng Nhàn trở về nhà ăn, Tiểu Xuân pha nước đường đỏ cho cô uống, sau đó cô lại uống thêm chút thuốc nữa, kế tiếp thì lên tầng tắm rửa sạch sẽ lại lần nữa, thay một bộ chăm đệm mới tình rồi chuyện lại tiếp tục diễn ra.
Liên Hi Hoàn đã chờ sẵn, nhưng anh đã thu lại cái thùng đựng đầy bao cao su dọa người kia lại, dù sao đêm nay cũng không thể dùng đến nữa, còn không bằng cất hết đi, miễn cho thấy lại đau lòng.
Đêm đã khuya, hai người cứ thế nằm thẳng cẳng ở trên giường, không nói một lời nào, Giang Mộng Nhàn cũng không có gì hay để nói với ông chồng mà thời gian tiếp xúc gộp hết lại còn chưa được một ngày thời gian này, Liên Hi Hoàn lại càng không nói chuyện.
Cả ngày nay Giang Mộng Nhàn cũng mệt đến lạ, cô vốn phải chuẩn bị mọi thứ để ra tòa, sau đó lại trình diễn một cảnh rượt đuổi kinh tâm động phách trên đường cái, đến cuối cùng về sau lại phải lo lắng đề phòng hơn phân nửa buổi tối, sau đó nữa thì lăn qua lăn lại tại bệnh viện một vòng, lúc này đầu óc vô cùng hỗn độn, mí mắt chậm rãi sụp xuống.
Bỗng nhiên, một bàn tay to đè lại cái eo của cô, khiến cô sợ tới mức giật mình một cái, cơn buồn ngủ cũng nhanh chóng tan biến, đằng sau truyền đến tiếng nói trầm thấp của người đàn ông : “Gà Con à!”
2: Ông chủ là chúa tưởng tượng
“Gà Con à!”
Giang Mộng Nhàn theo bản năng đáp lại : “Vâng!”
Liên Hi Hoàn im lặng một hồi mới nói : “Trò chuyện với tôi.”
Giang Mộng Nhàn : “... Vâng.”
Sau đó, lại là một khoảng thời gian im lặng đến lạ...
Tóc gáy Giang Mộng Nhàn dựng đứng hết cả lên, toàn thân cứng còng không dám động đậy, cũng không dám ngủ, bầu không khí này quá mức dọa người!
Không phải anh bảo muốn chuyện phiếm sao? Sao lại không nói một lời nào?
Cô đang suy nghĩ tìm chuyện để nói, suy nghĩ một lúc lâu mới tìm được câu nói dạo đầu : “Chồng ơi, anh thuộc chòm sao nào?”
Đề tài không có chất xám này chắc hẳn Liên Hi Hoàn cũng không có hứng thú, nhưng không nghĩ tới, cô hỏi không tới năm giây, Liên Hi Hoàn liền đáp lại : “Chòm sao bò cạp.”
Mẹ nó thật đúng là cung bọ cạp.
Im lặng một hồi, Giang Mộng Nhàn lại kiên trì hỏi câu hỏi thứ hai: “Năm nay anh bao nhiêu tuổi rồi?”
Liên Hi Hoàn : “32.”
Sau đó lại là một hồi im lặng.
Bầu không khí quá xấu hổ, linh hồn nhỏ bé của Giang Mộng Nhàn cũng sắp bị dọa rớt, cô lấy thêm thêm can đảm hỏi : “... Thế anh thích ăn cái gì?”
Liên Hi Hoàn : “Món ăn thôn quê dân dã.”
“Vậy anh thích màu gì?”
“Xanh lục.”
“Anh làm công việc gì?”
“Vai quần chúng trong đoàn làm phim.”
...
Cứ như vậy, Giang Mộng Nhàn và Liên Hi Hoàn 'tán gẫu' cả một buổi tối, mãi cho đến khi Giang Mộng Nhàn thật sự không chịu được nữa, hai người mới kết thúc cuộc nói chuyện quỷ dị này.
Giang Mộng Nhàn cho rằng mình có thần Phật phù hộ có thể tránh được một kiếp, nhưng không nghĩ tới, với Liên Hi Hoàn anh lại có một sự lý giải khác.
Giang Mộng Nhàn tuổi đời còn nhỏ, lại chẳng quen thân gì với anh, hai người vừa gặp đã ooxx, trong lòng cô chắc chắn rất áp lực, đêm nay dù sao cũng không làm được chính sự, thế thì anh cứ đơn giản cùng cô nói chuyện phiếm, bồi dưỡng tình cảm vậy.
Nhưng cuộc nói chuyện này dường như lại không hề thuận lợi, Gà Con của anh tràn ngập đề phòng với anh.
Vì sao lại như vậy? Anh rõ ràng đã cực kỳ cố gắng khiến cho bản thân mình trở nên hòa ái dễ gần.
Đến nửa đêm Giang Mộng Nhàn gặp ác mộng, trong mộng Liên Hi Hoàn là lươn thành tinh, vẻ mặt hung dữ đuổi theo cô, cô chạy rồi lại chạy, ngày hôm sau tỉnh lại, cô đau bụng đến mức không thở nổi, cộng thêm vẻ mặt mệt mỏi, hai quầng thâm đen to bọng dưới mi mắt khiến cô trông như già đi vài tuổi.
Lúc cô rời giường, Liên Hi Hoàn đã đang ở phòng tập thể thao bên cạnh chạy bộ, cô mắt nhắm mắt mở vào WC, sau đó lại ngồi ở trước bàn trang điểm bôi phấn thơm loạn xạ, mục đích là che đi quầng thâm dưới mắt, cô không thể để cho Liên Hi Hoàn thấy dáng vẻ đáng sợ lúc này của mình được, cô sợ anh sẽ ghét cô, sau đó thì một cước đá cô ra khỏi cửa.
Nhưng tại một góc nào đó trong suy nghĩ cô lại hy vọng Liên Hi Hoàn thật sự có thể một cước đá cô ra khỏi cửa, vậy thì cô có thể tự do rồi.
⬅ Trước Tiếp ➡