⬅ Trước Tiếp ➡
Sau đó cô lại cúi đầu, bày ra dáng vẻ như lã chã chực khóc : “Hơn nữa người ta còn đang bị cái kia, đau bụng chết đi được, chồng, anh thật sự chẳng hề đau lòng cho người ta tí nào cả.”
Nếu cô muốn tự bảo vệ mình thì phải giả vờ yếu ớt, đa số đàn ông luôn yếu lòng và có ham muốn bảo vệ trước những người phụ nữ yếu đuối, Liên Hi Hoàn nhìn thấy dáng vẻ này của cô thì nhất định sẽ không đành lòng hành hạ cô nữa.
Liên Hi Hoàn nghe xong những lời Giang Mộng Nhàn nói, anh chỉ bày ra vẻ mặt thâm trầm, Giang Mộng Nhàn nước mắt lưng tròng nhìn anh, muốn bao nhiêu vô tội là có bấy nhiêu vô tội.
Một phút đồng hồ giằng co trong im lặng, Liên Hi Hoàn vỗ bốp một cái lên đầu Giang Mộng Nhàn nói : “Nói chuyện cái kiểu gì thế, buồn nôn chết đi được ! Nói tiếng người đi!”
Giang Mộng Nhàn giả vờ tức giận vì Liên Hi Hoàn không hiểu phong tình, cô chu miệng bán manh không nói lời nào.
Cuối cùng thì Liên Hi Hoàn cũng kéo cô vào trong xe, giúp cô thắt dây an toàn xong, anh khởi động xe lái đến trường đại học Kinh Đô.
Liên Hi Hoàn vừa lái xe vừa nghĩ, Gà Con này cần phải được quản lý nghiêm ngặt, đứng trước mặt anh mà cô còn dám giả vờ yếu ớt thế này, không biết sau lưng anh còn muốn vô pháp vô thiên thế nào nữa.
Lại nói, anh đang trong lúc cấp bách mà vẫn rút ra thời gian ra tự mình đưa cô đi học, nói thế nào thì tình cảm giữa bọn họ cũng phải tăng tiến chút chứ, cứ chiếu theo tình huống phát triển, có lẽ ngày động phòng cũng không còn xa nữa.
Bản thân anh cảm thấy mình rất tốt bụng, nhưng lại không ngờ tới Giang Mộng Nhàn ngồi ở bên cạnh, trên cả đường đi cô đã yên lặng mắng là cái tên biến thái chết tiệt không biết bao nhiêu lần rồi.
Xe rất nhanh chạy đến gần đại học Kinh Đô, Giang Mộng Nhàn vội vã lên tiếng : “Chồng ơi, anh dừng xe ở chỗ này đi, em xuống xe ở chỗ này là được rồi!”
Người trong trường học đều là người thích buôn chuyện, đám cậu ấm cô chiêu đều vô cùng am hiểu về mấy khoản xe sang, hàng hiệu, nhà ai mở trường học, ai mới đổi xe, chỉ trong một thoáng là có thể truyền khắp trường học, sau đó các sinh viên sẽ căn cứ vào chất lượng cùng giá cả để phỏng đoán tài lực của nhà này, kế tiếp sẽ phân tích rồi đưa ra quyết định có nên kết bạn với người này hay không.
Thậm chí là chỉ từ màu son môi của cô bạn cùng lớp mà cũng có thể lập tức đoán ra được tình hình kinh doanh của nhà người ta gần đây.
Chiếc xe này của Liên Hi Hoàn, nếu cô không nhìn lầm thì chắc là chiếc Bugatti mui trần mới nhất được tung ra thị trường, số lượng trên toàn thế giới chỉ tầm 10 chiếc, tại đất kinh đô này, người có thể lái nó ngoài người của bốn gia tộc lớn ra thì chắc cũng chỉ có Tổng thống.
Nếu như cô ngồi chiếc xe này đến trường, thân phận được coi là lá bài chưa lật của cô cũng sẽ nhanh chóng bị lộ tẩy, hơn nữa rất có khả năng ngay cả thân phận của Liên Hi Hoàn cũng sẽ bị đào ra, sau đó cô sẽ được ngồi lên bảng tin để cho người ta chỉ trỏ.
………..
3: Mẹ nó, cái biến thái chết tiệt
Liên Hi Hoàn theo lời dừng xe, anh cũng không để ý nhiều nên không biết mình lấy bừa một chiếc lái ra ngoài lại là chiếc đắt đỏ này, nếu thật sự cứ thế lái nó vào đại học Kinh Đô, chỉ sợ Gà Con sẽ tự dưng bị tăng thêm nhiều rắc rối không lý do rồi.
Giang Mộng Nhàn đang chuẩn bị xuống xe, Liên Hi Hoàn bỗng dưng bắt lấy cánh tay của cô, vẻ mặt mang theo chút hờn dỗi : “Không phải nên tặng chồng em một nụ hôn trước khi xuống xe sao?”
Giang Mộng Nhàn làm bộ thẹn thùng, khẽ hất tay anh ra : “Chồng à, anh thật xấu mà!”
Cô cứ giả bộ thẹn thùng như thế sau đó nhanh chóng xuống xe rồi quay đầu chạy như điên, chân đi giày cao gót 8cm mà chạy còn nhanh hơn cả thỏ, cứ như có quỷ đang đuổi sau mông vậy...
Liên Hi Hoàn giật giật khóe miệng, anh lẩm bẩm: “Mình có đáng sợ thế không?”
Tiễn bước Giang Mộng Nhàn đi rồi, Liên Hi Hoàn lại gọi mấy cuộc điện thoại.
“Cái gì? Công bố bộ điện ảnh mới? Con mẹ nó, không phải chỉ mới xong hồ sơ thôi sao? Lấy đâu ra bộ điện ảnh mới vậy?”
“... Ồ..., phim điện ảnh thì nhiều lắm, quên đi, cứ lùi lại một giờ, nếu bọn họ dám nói gia chơi trò kênh kiệu của mình tinh thì gia liền kênh kiệu cho bọn họ xem.”
“Hắc Bát, 6 giờ chiều đến đại học Kinh Đô đón Gà Con.”
“Hắc Cửu, theo dõi cô ấy cho tôi.”
...
Giang Mộng Nhàn chạy một mạch cho đến khi thoát khỏi phạm vi tầm nhìn của Liên Hi Hoàn mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Mẹ nó, cái tên biến thái chết tiệt, khí thế cũng quá dọa người !
Giang Mộng Nhàn trốn ở trong góc gần cổng trường nhai chiếc kẹo cao su để an ủi bản thân.
Đại học Kinh Đô là một trong những khu phong cảnh của kinh đô, con em của tất cả các gia đình giàu có ở kinh đô gần như đều đến đây để học, trong nhóm sinh viên này có rất nhiều người đều chưa kết hôn hay chưa đính hôn, không biết có bao nhiêu người hi vọng có thể gặp gỡ thoáng qua một cậu ấm cô chiêu nào đó tại cổng trường học, sau đó sinh ra phản ứng hóa học hình thành nên một đoạn nhân duyên, cuối cùng thành công gả vào nhà giàu có, cho nên từ xưa đến nay cổng trường đại học Kinh Đô luôn là nơi tấp nập người qua lại.
Nhưng bọn họ thật sự đã suy nghĩ quá nhiều rồi, Giang Mộng Nhàn chưa từng thấy qua có cậu ấm cô chiêu nào đi bộ từ trong trường ra ngoài cổng trường cả, người ta toàn lái xe sang ra ngoài, chân không chạm đất.
Trường học còn có đội bảo vệ tại cổng trường vô cùng nghiêm khắc, người ngoài căn bản hoàn toàn không vào được trường học, nhưng cho dù là vậy, tại cổng trường đại học Kinh Đô vẫn náo nhiệt trước sau như một.
Giang Mộng Nhàn nhổ cái kẹo cao su trong miệng ra, cô trốn vào một nhà vệ sinh công công, lúc đi ra đã hoàn toàn thay đổi thành một dáng vẻ khác.
Váy dài trắng tinh đổi thành quần áo ngắn dành cho mùa hè, áo ngắn hở rốn, giày cao gót cũng biến thành giày vải màu đen, tóc quăn vô cùng thục nữ búi lên thành hai quả cam trên đầu, cô thủ sẵn một cái mũ lưỡi trai, miệng bóp bép nhai kẹo cao su, tai đeo tai nghe nghe nhạc, bước chân nhẹ nhàng tiếng vào trong trường học.
Ở một góc nào đó mà cô không biết, cả quá trình từ việc cô nhai kẹo cao su đi đến WC thay quần áo xong đi ra ngoài đều được quay lại sau đó trực tiếp gửi đến di động của Liên Hi Hoàn.
Liên Hi Hoàn nhìn thấy cặp chân dài thẳng tắp kia thì khẽ phát ra một tiếng không biết là thở dài hay gì: “Ha!”
……….
1: Tôi gả cho một lão già biến thái!
Liên Hi Hoàn về nhà thì Giang Mộng Nhàn mới thu liễm lại, may mắn là mình còn có một tầng thân phận là sinh viên của đại học Kinh Đô, đại học Kinh Đô là trường đại học đỉnh cao của Trung Quốc, rất chú trọng việc bồi dưỡng sinh viên trường mình, cho nên sinh viên trường đại học Kinh Đô không thể tùy tiện trốn học cúp tiết như những trường khác.
Đại học Kinh Đô là trường đại học có nội quy cùng chế độ học tập vô cùng nghiêm khắc, những sinh viên làm trái với nội quy trường học, không hoàn thành học phần, coi rẻ trường học, phá hoại kỷ cương trường học, đều phải cút đi, bất kể là ai đi chăng nữa!
Cho dù là người có tiền, một khi bị đại học Kinh Đô đuổi đi thì nhất định sẽ mất hết tiền đồ.
Có thêm tầng thân phận là sinh viên đại học Kinh Đô này, Giang Mộng Nhàn cũng nhiều thêm mấy phần cảm giác an toàn, Liên Hi Hoàn sẽ không thể cưỡng chế bắt ép cô về nhà, nếu thật sự đùa chết cô, trường học mà tham gia vào điều tra, anh chắc chắn sẽ phải chịu trách nhiệm, mỗi một sinh viên của trường đều được trải qua sàng lọc tuyển chọn, đặc biệt là đám sinh viên bình dân dựa vào thành tích để vào trường như bọn họ, nhặt bừa ra một người cũng có thể trở thành thủ khoa đầu vào của trường khác.
⬅ Trước Tiếp ➡