⬅ Trước Tiếp ➡
Chẳng qua bây giờ cô vẫn chưa đủ mạnh, vẫn chưa hạ gục nhà họ Trương, không có sự che chở của Liên Hi Hoàn, một mình cô ra ngoài rất có thể sẽ bị nhà họ Trương táng cho bẹp dí.
………..
3: Ông chủ là chúa tưởng tượng
Chẳng qua bây giờ cô vẫn chưa đủ mạnh, vẫn chưa hạ gục nhà họ Trương, không có sự che chở của Liên Hi Hoàn, một mình cô ra ngoài rất có thể sẽ bị nhà họ Trương táng cho bẹp dí.
Trong lúc đang khổ sở vùng vẫy, Giang Mộng Nhàn vẫn tinh tế làm cho mình một lớp trang điểm nhạt, cô vẫn nên ôm chặt cái bắp đùi Liên Hi Hoàn này thì hơn, nhất định phải sống cho tử tế!
Trong thời gian một năm qua, cô từng biểu hiện ra sự yêu thích cực độ với những gì mà mình từng khinh thường nhất, ví dụ như đầu tư cổ phiếu này, trang điểm gì đó này.
Cô có một phòng riêng chuyên cất đồ trang điểm và quần áo, không quan tâm cô có thích hay không, dù sao mỗi tháng quản gia Lý đều sẽ mang đến mấy hòm đồ trang điểm, trong căn phòng đựng đồ trang điểm của cô, những thương hiệu xa xỉ, hàng đầu thế giới gì đó, chỉ cần ngày hôm trước được đưa ra thị trường thì ngày hôm sau sẽ đều xuất hiện trong phòng cô, trang phục trong tuần lễ thời trang Paris, ngày hôm trước vẫn còn được mặc ở trên người người mẫu, ngày hôm sau, cô có thể đã có được bản mẫu.
Đúng lúc này, Liên Hi Hoàn đi ra khỏi phòng tập thể thao, anh mang theo một thân đầy mồ hôi đi vào phòng tắm, nước ấm 'tí tách’ vang lên, 3 phút sau, Giang Mộng Nhàn còn chưa kịp đánh cho cân xứng phấn BB hai bên má, anh đã quấn khăn tắm đi ra rồi.
Lúc Giang Mộng Nhàn kẻ mắt cho mình, Liên Hi Hoàn để nguyên mái tóc còn ướt sũng nước, thân thể cường tráng đi về phía chiếc giường uyên ương, anh không nói một lời cúi người bắt lấy mấy góc chăn, dũ một cái, chiếc chăn đã được nằm gọn gàng ngay trên nền đệm.
Anh vuốt thẳng chăn xong thì gấp hai gấp ba vài cái nhanh chóng gấp nó thành một miếng đậu chỉnh tề.
Gấp chăn xong, anh lại chỉnh lại ga giường sạch sẽ, cả giường không có lấy một nếp nhăn, bằng phẳng trơn nhẵn đến mức ruồi đậu lên cũng có thể bị trượt chân.
Liên Hi Hoàn hài lòng đẩy cửa đi ra ngoài, anh không quên nói : “Gà Con, cho em 10 phút, xuống tầng ăn cơm, ăn xong anh đưa em đi học.”
Giang Mộng Nhàn vội vã gật đầu : “Vâng.”
Cô quệt quệt hai ba cái rồi nhanh chân chạy vào trong phòng giữ đồ tìm quần áo thay, phòng giữ quần áo của cô thật sự quá lớn, bình thường căn bản cô không mấy khi đi vào, đều để cho Tiểu Xuân chuẩn bị sẵn quần áo cô hay mặc hằng ngày đặt lên trên tủ đầu giường trong phòng ngủ chính.
Hiện tại Liên Hi Hoàn đã trở lại, cô cũng không thể tự do giống như trước kia nữa, chỉ có thể quy củ mặc một chiếc váy thục nữ.
Cứ hễ ngẫm lại là thấy không có chút tự do nào!
Trước khi bước chân ra khỏi cửa, cô còn quay đầu liếc nhìn cái giường ngay ngắn chỉnh tề kia.
Thủ pháp gấp chăn lập phương này, thấy thế nào cũng giống tác phong của một quân nhân.
Chẳng lẽ trước kia Liên Hi Hoàn từng tham gia quân ngũ chăng?
Một năm qua cũng giúp cô có thêm rất nhiều hiểu biết về giới nhà giàu này, kinh đô này không thiếu nhất chính là những kẻ vừa có tiền lại có quyền, tại cái nơi mà quyền thế ngập trời này, nổi bật nhất chính là bốn gia tộc, đó chính là Kim, Tần, Liên, Long.
Trong đó, nhà họ Liên chính là một gia đình quân nhân, là cái lò đào tạo ra vô số quan quân, còn có không ít người là tướng quân!
Chẳng lẽ Liên Hi Hoàn chính là người nhà họ Liên này?
Có lẽ cô nên hỏi Hắc Bát một chút xem sao.
1: Mẹ nó, cái tên biến thái chết tiệt
Nói đến bốn gia tộc này, Giang Mộng Nhàn cũng từng tìm hiểu qua không ít tài liệu, Hắc Bát cũng đã chính miệng bày tỏ, gặp phải người của bốn gia tộc này thì nên cố gắng tránh xa, không cần thiết thì đừng chọc vào kẻo lại rước phiền toái.
Bốn gia tộc này đều vô cùng nguy hiểm, đều có những thế mạnh riêng của mình, nhà họ Kim thì phú giáp thiên hạ, nhà họ Tần thì quyền thế ngập trời, nhà họ Liên chính là gia tộc quan quân đứng đầu, nhà họ Long thì có sản nghiệp trải khắp toàn cầu, giàu nhất cái đất kinh đô này.
Mà Giang Mộng Nhàn thì từng gặp qua người cha Kim Khải của mình một lần, ông ta chính là người của nhà họ Kim, thuộc một trong bốn gia tộc lớn, nhưng ông ta sinh ra ở chi thứ, lại còn là con vợ lẽ, quan hệ họ hàng với nhà họ Kim chính thống tại Kinh đô gần như đã xa lắc xa lơ, sớm đã bị loại ra khỏi thế lực trung tâm của nhà họ Kim, có nằm mơ cũng muốn dính chút quan hệ đến nhà họ Kim.
Nhưng cho dù là con trai vợ lẽ chi thứ thì ông ta vẫn được tính là con cháu nhà danh môn ở kinh đô, cho dù chỉ được thơm lây chút uy vọng của nhà họ Kim thì cũng đã nở mày nở mặt lắm rồi.
Lên cấp ba Giang Mộng Nhàn đi học tại trường trung học hàng đầu Thành Bắc, hiện tại thì thi đỗ vào đại học Kinh Đô, cho dù các bạn học đều là con em nhà giàu có, nhưng cô vẫn không có nhiều cơ hội được tiếp xúc với người của bốn gia tộc lớn kia, bọn họ có địa vị cao nhất trong giới thượng lưu, cho dù là đối với nhà giàu có tại kinh đô thì bốn gia tộc này cũng xa xa không thể chạm tới, nếu ai có thể liên hôn được với một trong bốn gia tộc này thì quả thực chính là phúc đức ba đời!
Liên Hi Hoàn có được tài lực cùng thế lực ngập trời, chẳng lẽ anh thật sự là người nhà họ Liên sao?
Đúng là thế giới của kẻ có tiền, cô có nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra nguyên do vì sao.
Lúc ăn sáng, cô giả vờ thẹn thùng, cúi đầu yên lặng ăn cơm, không dám nói lời nào, ngụy trang mình thành một cô gái thục nữ, nhai kỹ nuốt chậm, ngay cả ăn cháo cũng là ăn từng miếng nhỏ, nhưng Liên Hi Hoàn thì lại khác, anh chỉ mất năm phút đồng hồ để giải quyết xong bữa sáng.
Anh ăn xong thì tiêu sái đứng dậy, nói với giọng điệu ra lệnh : “Gà Con, cho em năm phút đồng hồ, tốc chiến tốc thắng, anh ở trên xe chờ em.”
Nói xong, anh lại tiêu sái xoay người, bước ra khỏi cửa.
Giang Mộng Nhàn chờ anh vừa ra khỏi cửa thì lập tức khởi động hình thức quỷ chết đói, cô cầm hai cái bánh bao nhét vào trong miệng bắt đầu ăn ngấu nga ngấu nghiến như lang thôn hổ yết.
Vừa ăn lại còn vừa thầm mắng trong lòng︰ Mẹ nó, cái tên biến thái chết tiệt!
Cô ăn hai cái bánh bao, uống hai bát cháo sau đó vội vơ lấy cái túi rồi chạy vội trên đôi giày cao gót 8 cm.
Đương giày vải này bỗng nhiên biến thành giày cao gót, Giang Mộng Nhàn đi rất không được tự nhiên, quần áo trên người là váy trắng dài qua đầu gối, khiến cô trông như một đóa hoa sen trắng của dị thế giữa vạn trượng hồng trần, chiếc vòng cổ lấp lánh phát sáng nặng đến mức ép cổ cô như muốn gãy đến nơi, tuy cô rất không thích cái kiểu dáng này nhưng Liên Hi Hoàn lại thích!
Cô hấp tấp chạy lên xe, Liên Hi Hoàn đã ngồi chờ sẵn ở vị trí kế bên tài xế, thấy cô chạy đến, anh thoáng nhìn qua đồng hồ, bàn tay to duỗi ra, năm đầu ngón tay rơi vào trên làn da tuyết trắng của cô, anh nhíu mày nói: “Đã qua 8 phút, em đến muộn 3 phút, nể tình em là người mới, lần sau không được viện cái lẽ này nữa.”
……….
2: Mẹ nó, cái tên biến thái chết tiệt
Giang Mộng Nhàn tức muốn chết, anh chỉ cho cô có 5 phút, ngay cả thời gian để tô son cũng không đủ, nhưng Liên Hi Hoàn là đại gia, cô chỉ có thể làm theo ý của đại gia, nhanh chóng tỏ vẻ thẹn thùng xấu hổ, cô thanh thanh cổ họng, nói với cái giọng làm nũng : “Chồng à, vừa rồi người ta vấp ngã, em đảm bảo lần sau tuyệt đối sẽ không như vậy nữa.”
⬅ Trước Tiếp ➡