Cha Tô Bắc phẫn nộ, ông ta nổi giận đùng đùng mắng: "Mày, cái đồ nghịch nữ. Mày nhìn xem, đều là chuyện tốt của mày."
Ngay sau đó ông ta đem một xấp ảnh ném tới trước mặt Tô Bắc. Trên ảnh là Tô Bắc gần như trần trụi, bị bày ra các loại tư thế khó coi. Tô Bắc lập tức nhớ tới ngày hôm qua cô bị Diệp Nhiễm đánh ngất. Nhất định mọi chuyện là do cô ta bày ra.
Diệp Nhiễm, cô thật sự là đủ nhẫn tâm!
Đôi tay Tô Bắc run rẩy, nhặt tấm ảnh rơi trên mặt đất. Cô nhìn về phía cha mình, vẻ mặt bi thống, trong chuyện này cô mới là người bị hại.
Nhìn tới biểu tình của Tô Bắc, cha cô liền đề cao thanh âm: "Tô gia chúng ta thế nhưng lại sinh ra loại người không biết liêm sỉ như mày. Khó trách cả đêm không về, cư nhiên là làm loại chuyện này! Quả thực là mất hết mặt mũi Tô gia."
Cha Tô Bắc nói, ngực không ngừng phập phồng, phẫn nộ tới cực điểm.
Tô Bắc hơi ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy vẻ mặt vui sướng khi người gặp họa của Tô Noãn, trong cặp mắt tương tự cô tràn đầy sự hài hước cùng trào phúng.
Mẹ cô cau mày, ánh mắt xẹt qua Tô Bắc một cái lại liền không để trong mắt. Phảng phất như nhìn Tô Bắc nhiều thêm một cái sẽ làm ô uế mắt bà ta.
Tô Bắc hai mắt đỏ bừng, cô nhớ tới sự tình phát sinh ngày hôm qua, trong lòng đầy ủy khuất: "Cha, cha nghe con giải thích.."
"Giải thích cái gì!" Mặt cha cô đỏ lên, chắp tay sau lưng, cả người run run, rống to: "Ảnh chụp đều đã đưa đến nhà, ai có thể vu hãm mày. Không biết liêm sỉ, cùng hàng gái điếm ngoài đường phố thì có gì khác nhau?"
Giọng nói chói tai truyền đến, Tô Bắc nhịn không được lớn tiếng giải thích: "Này rõ ràng là có người hại con."
Tô Noãn vội vàng nói chen vào: "Không có khả năng đi, chị vừa trở về chưa tới hai năm, như thế nào sẽ có người hại chị? Lại nói, chị tối qua không phải cùng đàn ông lên giường sao?"
"Em như thế nào biết?" Tô Bắc lập tức chất vấn Tô Noãn, chuyện cô cùng một người đàn ông xa lạ lên giường Tô Noãn làm sao có thể biết?
Tô Noãn sắc mặt hoảng hốt, lại thấy tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm cô, lập tức miễn cưỡng giải thích nói: "Trên cổ chị có dấu hôn còn không phải là bằng chứng sao? Hơn nữa, em cũng là thuận miệng nói, cũng không nghĩ tới chị liền thừa nhận."
Cô ta lập tức lại uyển chuyển đưa đẩy: "Cùng nam nhân lêu lổng, lại chụp loại ảnh này, không hổ là từ nhỏ lớn lên ở nước Mỹ, thật phóng khoáng."
Cô ta nói xong lời cuối cùng, ba chữ "thật phóng khoáng" cũng tràn đầy khinh thường.
Nghe được hai từ "lêu lổng", mặt mũi cha cô vốn khó coi lại càng thêm âm trầm, tiếp đến lại còn ba từ "thật phóng khoáng", ông chỉ cảm thấy gân xanh thình thịch nhảy, thấy Tô Bắc liền nổi giận.
"Mất mặt, xấu hổ!" Nói, ông nâng lên tay, lại cho Tô Bắc một bạt tai.
Đúng lúc này, cô của Tô Bắc- Vân Thiến từ bên ngoài trở về.
"Anh, anh đang làm cái gì?" Tô Vân Thiến đem Tô Bắc bảo hộ ở phía sau.
"Em tự nhìn xem Tô Bắc làm chuyện tốt!"
Cha Tô Bắc mang ảnh chụp ném cho Vân Thiến xem. Tô Vân Thiến nhanh chóng nhìn thoáng qua ảnh chụp nói: "Loại ảnh này đột nhiên xuất hiện ở Tô gia, không thể không khiến người ta hoài nghi. Anh chị như thế nào có thể không làm rõ ràng sự tình liền đã trách cứ Bắc Bắc?"
"Làm rõ! Còn muốn làm rõ cái gì? Có thể có loại ảnh chụp này, nó còn có cái chuyện gièm pha gì không dám làm? Làm cho Tô gia chúng ta mất hết mặt mũi!"