⬅ Trước Tiếp ➡
"Mất mặt?" Tô Bắc đột nhiên cười lạnh ra tiếng, "Các người coi con là con ruột sao? Con cùng Tô Noãn cùng một ngày sinh ra, các người lại đem con đưa đi. Hiện tại con bị người ta hại thành như vậy, mọi người đều một câu quan tâm cũng không có. Chỉ là lo lắng con làm cho Tô gia mất mặt. Các người đều không có coi con là người Tô gia. Con có thể làm ai mất mặt mũi đây?"
"Làm phản!" Cha Tô Bắc nổi trận lôi đình, giơ tay lên lại nghĩ muốn cho Tô Bắc thêm cái tát để giáo huấn.
Tô Vân Thiến thấy thế, vẻ mặt khiếp sợ, đem cha Tô Bắc đẩy ra một bước: "Em thật không nghĩ tới. Bắc Bắc đã nói là có người hại nó, anh cư nhiên không tin chính con gái của mình. Là vì từ nhỏ nó đã không lớn lên bên cạnh anh chị, nhưng nó thật sự là do đích thân anh chị sinh ra cơ mà."
Tô Vân Thiến nhìn quanh một vòng, Tô Noãn cười nhạo, chị dâu thái độ lạnh nhạt làm cô cảm thấy trái tim băng giá.
"Tốt! Nếu anh chị đã không dung được Bắc Bắc, em đây cũng không cần để Bắc Bắc ở đây chịu khổ."
Nói xong, Tô Vân Thiến xách ba lô lên, lôi kéo Tô Bắc đi ra khỏi nhà. Tô Bắc lung lay đi theo Tô Vân Thiến, vừa rồi phản kháng tựa hồ đã dùng hết sức lực của cô.
Cha Tô Bắc nhìn bóng dáng Tô Bắc kiên quyết rời đi, phẫn nộ mà rống to: "Biến, biến, biến! Cút đi, đi rồi thì đừng trở về nữa! Đồ sao chổi đáng chết!"
Thanh âm nhỏ nhẹ của mẹ Tô Bắc khẽ truyền đến: "Cha nó, đừng nóng giận.."
Tô Bắc nghe vậy, thân thể khẽ run, cô có chút chờ mong xoay người, nhìn về phía mẹ.
"Không đáng."
Hai chữ khinh miệt hoàn toàn đánh nát lòng mong chờ bé nhỏ kia của Tô Bắc. Cô hiện tại hoàn toàn hết hy vọng.
Cô vẫn luôn nỗ lực để dành lấy sự chú ý của cha mẹ, lại không nghĩ tới, cuối cùng đạt được bất quá là hai cái tát cùng một câu khinh miệt "không đáng" từ họ.
Trái lại, Tô Noãn lại được thương yêu vô cùng, cô nhịn không được cười khổ một tiếng, đây có lẽ chính là yêu cùng không yêu nó khác nhau như vậy.
Cùng là con gái ruột, một người sống trong muôn vàn sủng ái như công chúa, một kẻ nghèo túng bất lực, bị ghẻ lạnh.
Cái gia đình này, thật sự không dung nổi cô. Có lẽ vốn dĩ cô không nên xuất hiện ở đây.
Tô Vân Thiến nổi giận đùng đùng, kéo Tô Bắc tới ven đường ngăn cản một chiếc taxi đang đi tới: "Bác tài, đi sân bay!"
Sân bay Nam Hi, tiếng máy bay vù vù cất cánh, xé ngang nền trời!
Năm năm sau.
Thành phố Nam Hi, sân bay quốc tế.
Một cô gái kiều mị, dưới chân là đôi Gucci năm phân, trên người mặc bộ Chanel cao cấp, tay cầm chiếc ví Lv kinh điển, thoạt nhìn tao nhã lại hào phóng.
Cô gái linh động đôi mắt, ẩn hiện phong tình làm người ta vừa nhìn thoáng qua cũng phải thần hồn điên đảo.
Cô chính là người mà năm năm trước phải chật vật rời đi thành phố Nam Hi, Tô Bắc!
⬅ Trước Tiếp ➡