⬅ Trước Tiếp ➡
Kết quả là tất cả đều phí công vô ích.
Anh sẽ không bị đả kích đến hoài nghi nhân sinh chứ?
Lục Hoa Lương nhíu mày, không có chuyển biến xấu, cũng không có nghĩa là đã chuyển biến tốt.
Đã ba ngày rồi, có lẽ cô cũng đã chịu đủ đau khổ.
Lục Hoa Lương tin hiện tại chính là thời điểm cô thống khổ nhất.
Nếu như bây giờ anh xuất hiện ở trước mặt cô, mang đến cho cô hi vọng, cô nhất định sẽ cảm động rơi nước mắt!
Bác sĩ mà anh mang về lần này, tuy rằng không thể giúp cô phục hồi hoàn toàn, nhưng lại có thể khôi phục lại 80%!
Đây đã là kết quả tốt nhất.
Dù sao lúc trước Hạng Dân Hải cũng bó tay không có cách nào.
Nghĩ đến vẻ mặt kích động của Hạ Vi Bảo, Lục Hoa Lương có chút không kịp chờ đợi mà muốn đi gặp cô.
Vì thế Lục Hoa Lương bình tĩnh đứng lên, nhìn về phía người nước ngoài tóc vàng mắt xanh, tướng mạo trầm ổn đẹp trai ngồi bên cạnh, dùng tiếng Anh lưu loát nói, "Bác sĩ Hách, chúng ta đi xem bệnh nhân trước.”
Lục Hoa Lương đi hai bước, đột nhiên ngừng một chút, lại quay về phòng nghỉ, cầm khăn tay bằng lụa màu trắng gấp gọn gàng vào túi.
Hủy dung đối với một người phụ nữ mà nói quá tàn nhẫn, Hạ Vi Bảo mấy ngày nay chắc chắn đau đến không muốn sống.
Nói không chừng đến lúc đó sẽ bổ nhào vào trong ngực anh khóc rống.
Cầm khăn tay đi có thể lau nước mắt cho cô.
"Cậu nói cái gì?! Tổng giám đốc Lục đã mời được bác sĩ Hách về rồi sao? Vị bác sĩ Hách Bản, chuyên gia y học danh tiếng khắp thế giới đó sao?!”
Trong văn phòng viện trưởng, Hạng Dân Hải đứng bật dậy, mặt mũi tràn đầy khiếp sợ!
Phó viện trưởng cả người kích động, "Đúng vậy, chính là bác sĩ Hách Bản!”
"Anh ấy không phải đã ẩn dật rồi sao, sao lại đến Trung Quốc?"
"Là tổng giám đốc Lục đích thân đi mời anh ấy tái xuất."
Hạng Dân Hải hơi mở to mắt, thật không ngờ, Lục Hoa Lương lại vì Hạ Vi Bảo mà đích thân đi mời bác sĩ Hách Bản.
Vốn tưởng rằng Hạ Vi Bảo dùng thủ đoạn gì đó mới gả cho Lục Hoa Lương, hiện tại xem ra là chưa hẳn!
Hách Bản là nhân tài kiệt xuất trong giới y học, là người giành được giải thưởng Nobel sinh lý học hoặc y học trẻ tuổi nhất thế giới.
Nổi tiếng quốc tế!
Từng tạo ra vô số kỳ tích y học, cứu chữa cho rất nhiều lãnh đạo cấp quốc gia, không thể đếm xuể!
Có thể nói, Hách Bản là đỉnh cao nhất trong giới y học hiện nay, không ai sánh bằng!
Tuy nhiên, anh ta là người rất kiêu ngạo, thiên tài mà, có chút tính khí thì cũng là điều dễ hiểu.
Bao nhiêu người ném tiền ra muốn mời anh ta ra mặt làm phẫu thuật, nhưng ngay cả mặt anh ta cũng không thấy được.
Hơn nữa anh ta không màng danh lợi, lúc hai mươi bảy tuổi đã từ giã giới y học, nghe nói là đi nghiên cứu dược vật mới gì đó.
Từ đó về sau không còn tung tích.
Không ngờ lại được Lục Hoa Lương mời đến làm phẫu thuật cho Hạ Vi Bảo!
Nếu như Hách Bản tự mình xuất thủ, vậy vết thương trên người Hạ Vi Bảo dù không thể khỏi hẳn, ít nhất cũng có thể khỏi bảy tám phần.
Vừa nghĩ tới Hạ Vi Bảo có thể tránh được một kiếp, sắc mặt Hạng Dân Hải liền vô cùng khó coi.
Nhưng nghĩ đến việc Hách Bản đích thân đến bệnh viện số một, ông ta lại kích động đến mức run rẩy cả người.
Mỗi ngành nghề đều có thần tượng, mà Hách Bản tuổi còn trẻ đã đứng trên đỉnh y học, không thể nghi ngờ chính là thần tượng của tất cả bác sĩ.
"Mau, mau đi đón!”
Hạng Dân Hải hăng hái.
Thuận tiện đi xem đứa con trai không chịu cố gắng của mình, xem thảm trạng ba ngày nay của Hạ Vi Bảo, xem anh ta đã hết hy vọng với Đông y chưa.
Trong phòng bệnh VIP cao cấp, Hạ Vi Bảo đang buồn chán nằm trên giường bệnh.
Thật nhàm chán.
Nằm ba ngày, cô cũng sắp mốc meo luôn rồi.
Trên ghế sô pha, Hạng Sở nửa quỳ trên bàn trà nghiên cứu bài thuốc kia.
Vẻ mặt còn trang nghiêm hơn cả khi cúng bái thánh chỉ.
Đột nhiên, anh ta rút ra một cái khăn giấy, kích động lau nước miếng, sau đó đem khăn giấy ném vào thùng rác.
Hạ Vi Bảo lặng lẽ thu hồi ánh mắt từ đống khăn giấy chất đầy trong thùng rác.
Cô đã từng thấy qua người nhìn gà nướng chảy nước miếng, nhưng chưa từng thấy qua người nào xem bài thuốc mà cũng có thể chảy nước miếng.
Hơn nữa còn là đã nhìn ba ngày...
Hạng Sở càng nhìn, càng cảm thấy Hạ Vi Bảo là thần y chuyển thế, nếu không thể bái cô làm sư, anh ta sẽ hối hận cả đời.
Vì vậy anh ta bổ nhào tới trước giường bệnh, "Cô Hạ, cô nhận tôi đi.”
Ánh mắt của Hạ Vi Bảo rơi xuống cánh tay trắng nõn của mình, khi đó vì ôm lấy Lục Hoa Lương nên tay cô không bị bỏng.
Lúc này, trên cánh tay tựa như ngọc ấy đang bị hai cái móng vuốt dính đầy nước miếng bám chặt.
Hạ Vi Bảo sởn da gà, "Buông tay!”
Còn có thể ghê tởm thêm một chút không!
"Không buông, cô Hạ không thu tôi làm học trò, tôi sẽ không buông!”
⬅ Trước Tiếp ➡