Chất lỏng trong suốt kia khiến Hạ Vi Bảo nhìn mà tê cả da đầu, tay phải khẽ động, ngân châm bay ra, trực tiếp đâm vào huyệt đạo của Hạng Sở.
Những cây kim này là cô bảo Hạng Sở chuẩn bị, thân là thần y, làm sao có thể không có kim châm.
Bị kim đâm, những tưởng Hạng Sở sẽ tức giận, nhưng không ngờ anh ta lại càng kích động hơn.
Toàn thân run rẩy như bị động kinh!
Á!
Cô Hạ dùng kim đâm anh ta, kỹ thuật châm cứu của cô thật tốt.
"Cô giáo Hạ à, cô dạy tôi y thuật đi, bảo tôi làm trâu làm ngựa cũng được.”
Hạ Vi Bảo: "...”
Thằng bé này, hết thuốc chữa rồi.
"Tôi không nhận học trò.”
Cô có sự kiên trì của cô, tuyệt đối sẽ không dễ dàng nhận học trò, cho dù là Ngọc Hoàng Đại Đế đến bái sư cũng không có chỗ thương lượng!
Hạng Sở lập tức giống như một con chó bị vứt bỏ, cúi đầu hai mắt đẫm lệ, càng đừng nói là đáng thương tới cỡ nào.
Hạ Vi Bảo mặc kệ anh ta, "Thật nhàm chán, có gì giải trí không?”
"Cô Hạ, không bằng cô chơi game đi.”
"Game?”
"Đúng vậy.”
Hạng Sở lấy điện thoại di động ra, mở Vương Giả Vinh Diệu mà gần đây anh ta chơi: "Tôi thấy cái này rất thú vị, không biết cô có chơi hay không.”
Vì thế ở trước mặt Hạ Vi Bảo, Hạng Sở chơi một ván.
Hai mắt Hạ Vi Bảo sáng lên, đối với một người xưa như cô mà nói, đây chính là mở ra cánh cửa thế giới mới!
Hạng Sở lập tức tải trò chơi xuống cho cô.
"Con gái thường thích chơi Pháp sư, cô thử Đát Kỷ hoặc Angela xem, chỗ này điều khiển hướng đi, chỗ này ra chiêu...”
Năng lực học tập của Hạ Vi Bảo rất mạnh, Hạng Sở dạy cô chơi hai ván, cô chơi thêm hai ván nữa đã biết chơi, giết người được sáu mạng.
Còn sảng khoái hơn cả lúc cô đánh người!
Lúc này, Hạ Vi Bảo chẳng khác gì một thiếu niên nghiện mạng, ôm khư khư cái điện thoại, đến mức chẳng buồn ăn cơm.
"Firstblood.”
"Double kill.”
"Woah, double kill!”
Lần đầu tiên được double kill, Hạ Vi Bảo suýt nữa kích động đến mức nhảy dựng lên.
Nếu không phải vì vết thương trên lưng, cô đã đánh một bộ Hàng Long Thập Bát Chưởng để ăn mừng rồi.
Nhưng mà, ngay lúc cô đang vui sướng tột độ, bên cạnh vang lên tiếng thông báo...
"Triple kill.”
"Quadra kill.”
Trời ơi!
Quadra kill!
Ghen tị đến mức muốn vặn vẹo!
Ánh mắt Hạ Vi Bảo đầy phẫn nộ, vội vàng nhìn về phía Hạng Sở đang giết người như chém dưa, "Dạy tôi.”
"Được...”
Hạng Sở đang định nói, đột nhiên nảy ra ý kiến, chỉ số IQ không cao của anh ta đột nhiên online.
Anh ta đổi giọng, "Muốn tôi dạy cô cũng được, nhưng cô phải dạy tôi y thuật.”
Hạ Vi Bảo: "...”
Vô sỉ, quá vô sỉ!
"Killing spring.”
"Unstoppable.”
Những âm thanh kích thích lòng người ấy khiến Hạ Vi Bảo nghiện game cảm thấy ngứa ngáy trong lòng.
Cô giống như Tôn Ngộ Không gãi gãi tay, thực sự không chịu nổi sức hấp dẫn của trò chơi.
Nhưng mà nhận học trò, cô thực sự...
"Cô giáo Hạ, cô nhận tôi làm học trò đi, tôi không chỉ có thể dạy cô chơi Vương Giả, còn có thể dạy cô chơi những trò chơi khác, thú vị hơn nhiều so với trò này.”
"Thú vị hơn cả Vương Giả Vinh Diệu sao?" Hai mắt Hạ Vi Bảo sáng rực lên.
Hoàng hậu nương nương nuốt nước bọt.
"Mỗi người có sở thích riêng, mỗi trò chơi đều có niềm vui khác nhau." Hạng Sở đóng vai trò lừa gạt Hạ Vi Bảo, dẫn dắt từng bước: "Cô Hạ, tối nay tôi dẫn cô đi ăn gà.”
"Ăn gà? Ý gì, bây giờ tôi không thể ăn đồ nhiều dầu mỡ được.”
"Không phải ăn cơm, mà là một loại trò chơi, PUBG, đang hot lắm, ai cũng đang chơi.”
Hạ Vi Bảo lại nuốt nước bọt, quá xảo quyệt.
"Còn có Thần Miếu đào vong, tiết tấu đại sư, chơi mạt chược, đấu địa chủ...”