Vừa rồi, trong lúc đang treo mình trên cáp treo, một tảng đá rơi xuống đập vào đầu cô, cả người cô đều đập xuống, mọi người ở hiện trường đều sợ hãi vì màn này.
Đây cũng là lần thứ năm liền đang quay gặp chuyện, vẻ mặt đạo diễn nổi danh Vương Khánh Uy cực kỳ khó coi, quát tháo nhân viên tổ đạo cụ.
Ép cảm giác ghét bỏ trong lòng xuống, Thang Tư Lan nhẹ nhàng nói giúp họ "Đạo diễn Vương, bọn họ cũng không ngờ chuyện này sẽ xảy ra. Tôi không sao, chỉ bị va một phát vào đầu, tôi vẫn quan tiếp được. Thành thật xin lỗi, đã làm mất thời gian của mọi người rồi "
Mọi người sững sờ nhìn Thang Tư Lan, đột nhiên không nói nên lời.
Trước đây, dù Thang Tư Lan không lên giọng với ai, nhưng cũng sẽ không xin tha giúp người khác.
Phải biết, nếu ban nãy đập mạnh hơn chút nữa thì đầu cô sẽ lủng một lỗ to luôn đấy.
Chính chủ không muốn truy cứu, Vương Khánh Uy cũng không tiện chỉ trích thêm.
Để không làm trễ tiến độ quay, Vương Khánh Uy bảo người đưa Thang Tư Lan đến bệnh viện kiểm tra.
Thang Tư Lan từ chối, kiên trì nói mình vẫn quay tiếp được.
"Thật sự không sao?" Vương Khánh Uy vẫn luôn lạnh mặt với Thang Tư Lan hiếm khi ôn hòa hỏi ý cô được một câụ
"Không sao, tôi vẫn ổn." Thang Tư Lan dùng mánh khóe để vào đoàn, Vương Khánh Uy biết rất rõ nên vẫn thối mặt với Thang Tư Lan.
Bây giờ thấy Thang Tư Lan chuyên nghiệp như vậy, lại hơi áy náy.
"Nếu cảm thấy không thoải mái thì phải bảo ngừng ngay đấy." Thang Tư Lan gật đầụ Vương Khánh Uy quay đầu nói với nhân viên hiện trường, mọi người lại chuẩn bị quay lần nữa.
Lúc này, mọi người đều cẩn thận nhìn chằm chằm về cảnh quay phía trước.
Treo lên lại, đau cả não, lơ lửng trên không quay liền ba tiếng mới hết phần của cô hôm nay.
Bất ngờ là diễn xuất của Thang Tư Lan có vẻ thuần thục hơn trước đó nhiều, kỹ xảo hình như cũng tăng lên không ít.
Nhưng mọi người đều chỉ nghĩ cô bộc lộ khả năng dưới áp lực lớn thôi.
Khó khăn lắm mới hoàn thành xong phần của ngày hôm nay, trong lúc tháo trang sức, Thang Tư Lan mới có thời gian rảnh để nhớ lại chuyện của mình bảy năm trước.
Cứ nghĩ đến việc sao mình lại về được đây, mắt cô lại tối sầm lại.
Không biết cuối cùng nhà họ Thang thế nào.
Còn người đàn ông ấy...
"Tư Lan, hay đến bệnh viện chụp phim xem thế nào."
Bên tai truyền đến giọng nói trong vắt của nữ chính Liễu Lỵ.
Thang Tư Lan thấy đối phương có thiện ý lo lắng cho mình, lắc đầu "Cả đoàn phim đều khép kín, lịch trình của mọi người đều phải bảo mật. Nếu tôi vào bệnh viện thì chắc chắn sẽ bị người khác đào được tin. Đến lúc đó sẽ không dễ ăn nói với đạo diễn Vương đâụ Tôi chỉ bị đập một phát vào đầu, lấy đá chườm là được.
Liễu Lỵ nhìn chằm chằm Thang Tư Lan một lúc rồi nói "Chỗ chị có ít thuốc giảm đaụ Molly, em về phòng chị lấy sang đây."
Trợ lý Molly của Liễu Lỵ nhìn Thang Tư Lan một chút rồi ra ngoài.
Hôm nay có thể dùng chung phòng hóa trang với nữ chính cũng nhờ đối phương đồng ý.
Dù thế nào, Thang Tư Lan cũng phải cảm ơn người ta "Cảm ơn cô Liễụ”
"Cùng một đoàn phim, sau này có gì cần cứ đến tìm chị " Liễu Lỵ cười thiện chí với Thang Tư Lan.
Những lời này, cũng không thể xem là thật lòng.